Giữa tâm bão của cuộc bầu cử Chủ tịch FC Barcelona, Leo Messi lựa chọn sự im lặng trước những phát ngôn nhắm vào mình. Đó không phải là sự yếu thế, mà là cách anh ưu tiên bảo vệ sự ổn định của câu lạc bộ, tránh can thiệp vào một thời điểm nhạy cảm.
Trong cuộc sống, có những lúc lên tiếng là điều dễ dàng nhất. Thậm chí, phản đòn còn dễ dàng hơn thế. Tự vệ. Đối mặt. Khi một người đang giận dữ, khi phải nghe những điều mà họ cảm thấy là bất công, bị bóp méo hoặc sai sự thật hoàn toàn thì bản năng tự nhiên là phải cất cao giọng để dập tắt những lời nói dối ngay từ gốc rễ. Đó là tâm lý con người. Điều đó hoàn toàn dễ hiểu và đôi khi cực kỳ cám dỗ.
Bởi vì khi ai đó nói về bạn - nhất là khi họ nói công khai - sự im lặng có thể bị lầm tưởng là yếu đuối, là sự thừa nhận, hoặc đơn giản là bạn đã hết lý lẽ. Thế nhưng, sự thật không phải lúc nào cũng vậy. Đôi khi, im lặng không phải là hèn nhát. Đó là sự tôn trọng. Là sự thận trọng. Và trên hết, đó là trí tuệ cảm xúc.
Có những tình huống vượt xa khỏi giới hạn cá nhân. Có những bối cảnh đòi hỏi tầm vóc lớn lao. Có những thời điểm mà việc đáp trả không chỉ đơn thuần là bảo vệ danh dự bản thân, mà còn vô tình can thiệp vào các quy trình, ảnh hưởng đến bên thứ ba hoặc làm thay đổi những cục diện lớn lao hơn chính mình. Và thế là, thay vì phản ứng trong lúc nóng nảy, người ta chọn cách "cắn răng" im lặng. Không phải vì họ không có gì để nói, cũng không phải vì những gì người kia nói là đúng, mà bởi họ hiểu rằng không phải mọi thứ đều cần được giải quyết ngay tức khắc. Đó chính xác là những gì đang xảy ra vào lúc này.
Sự im lặng đầy trách nhiệm
Giữa lòng cuộc đua vào chiếc ghế Chủ tịch Barça, những phát ngôn và những phiên bản khác nhau về quá khứ, về các quyết định, về sự ra đi và trách nhiệm đang được tung ra dồn dập. Trong số đó, có không ít những lời khẳng định ảnh hưởng trực tiếp đến Leo Messi.
Nhìn từ bên ngoài, việc anh lên tiếng là hợp lý. Để làm sáng tỏ. Để công khai bác bỏ những gì anh cho là không chính xác hoặc bất công. Nhưng làm điều đó ngay bây giờ sẽ dẫn đến những hệ lụy vượt khỏi tầm cá nhân. Can thiệp vào cuộc bầu cử của đội bóng đã định hình cuộc đời anh là điều mà Messi không sẵn lòng làm.
Leo Messi hiểu rất rõ giai đoạn mà Barcelona đang trải qua. Anh biết ý nghĩa của một cuộc bầu cử Chủ tịch. Anh hiểu sức nặng trong từng lời nói của mình. Và chính vì lẽ đó, anh chọn cách không sử dụng nó lúc này. Đây không phải là sự im lặng vì thiếu lập luận, mà là sự im lặng vì trách nhiệm.
Sẽ có lúc để nói. Sẽ có lúc để giải thích. Sẽ có lúc để kể lại mọi chuyện thực sự đã diễn ra như thế nào: Điều gì đã xảy ra trong cuộc chia tay của anh, sự thật về mối quan hệ với Joan Laporta là gì và điều gì là đúng hay sai trong tất cả những gì đang được thêu dệt. Nhưng thời điểm đó không phải là hôm nay.
Trong cuộc đời, đôi khi điều khó khăn nhất không phải là đáp trả, mà là chờ đợi. Và chờ đợi khi biết mình có lý lẽ đúng đắn đòi hỏi một bản lĩnh lớn hơn bất kỳ phát ngôn bốc đồng nào. Khi quá trình bầu cử qua đi, khi bối cảnh không còn bị vấy bẩn bởi những lợi ích và lá phiếu, đó mới là lúc để quyết định có nên lên tiếng hay không. Và nếu có nói, đó sẽ là để kể lại sự thật chứ không phải để nuôi dưỡng những tiếng ồn. Bởi vì sự thật, khi đủ vững chãi sẽ không cần phải gào thét. Nó chỉ cần một thời điểm thích hợp.
Albert Masnou
or post as a guest
Be the first to comment.










