Trên đời này có những CLB vung tiền để mua cầu thủ, và có những CLB dùng tiền để mua thời gian. Bởi vì trong một vài thương vụ đặc biệt, bản hợp đồng giá trị nhất không phải là một hậu vệ, một tiền vệ hay một tiền đạo. Bản hợp đồng tốt nhất chính là Thời Gian. FC Barcelona đã lật ngửa bài trên bàn đàm phán: 100 triệu euro cho Julián Álvarez. Một con số mà tất cả các nhà phân tích đều đánh giá là hào phóng, hoặc ít nhất là đã phản ánh quá đúng giá trị thực của thị trường. Ngược lại, Atlético Madrid hét giá 150 triệu. Đúng vậy, 150 triệu euro! Hay nói cách khác, đó là 150 triệu euro của sự hoài niệm, của cơn giận dữ không kiềm chế, của lòng tự tôn phục hận và một kiểu sổ sách kế toán đầy tính sáng tạo.
Nhưng thôi... Cho đến đoạn này, mọi chuyện vẫn cứ là một cuộc đàm phán thông thường.
Thế rồi Julián Álvarez xuất hiện. Và cậu ta lên tiếng. Ngay lập tức, mọi thứ nổ tung. Vào cái khoảnh khắc chính xác khi một cầu thủ tuyên bố muốn rời bỏ CLB và khẳng định điểm đến mơ ước của mình là một đội bóng kình địch, sự phẫn nộ sẽ tăng vọt và mức giá sẽ cắm đầu lao dốc. Nó giảm xuống không phải vì sở thích của ai đó, mà vì quy luật kinh tế cơ bản. Thứ tài sản ấy giờ đây không còn thuộc quyền sinh quyền sát duy nhất của bên bán nữa, nó đã bị chi phối bởi ý chí của cầu thủ và khi mọi chuyện đã vỡ lở (mà giờ thì ai cũng biết rồi), nó thuộc về cả bên mua.
Kẻ đang ôm đầu gặp rắc rối lúc này không phải là Joan Laporta, và càng không phải là Deco. Quả bom xịt này đang đáp thẳng xuống văn phòng ở Metropolitano, và đặc biệt là trên bàn làm việc của quỹ Apollo – cổ đông lớn nắm quyền quyết định của Atlético. Bởi vì những phát biểu của tiền đạo người Argentina không đơn thuần là một bài phỏng vấn. Đó là một quả tên lửa hành trình Tomahawk được lập trình sẵn bắn thẳng và găm sâu vào phòng tuyến thương hiệu của Atlético de Madrid.
Khi ngôi sao sáng nhất trong dự án của bạn dõng dạc tuyên bố muốn dứt áo ra đi, và trớ trêu thay, lại muốn đầu quân cho Barça thì cái thông điệp gửi đến thị trường là vô cùng tàn nhẫn. Câu hỏi bây giờ không còn là Julián Álvarez đáng giá bao nhiêu nữa. Câu hỏi phải là: Atlético đang mất bao nhiêu tiền cho mỗi ngày họ giữ lại một cầu thủ công khai thừa nhận không còn muốn cống hiến?
Giá trị thương hiệu cũng quy ra tiền được đấy thưa các quý ông, và nó đang rỉ máu, đang mất giá thảm hại. Mỗi một ngày trôi qua mà vụ việc không được giải quyết, những tiếng ồn ào càng tăng lên, uy quyền của CLB bị xói mòn và thế giới nhìn vào chỉ thấy một sự thật thảm hại: ngay cả cầu thủ hay nhất của họ cũng chẳng thèm ở lại.
Chính vì thế, Barça tuyệt đối không việc gì phải vội. Lời đề nghị đã nằm trên bàn. Nó vững chắc. Nó hợp lý. Nó quá đủ. Và bằng sự bất động, thong dong của Barça, áp lực thời gian đã chính thức đổi màu áo. Bởi vì kẻ đang cần tống khứ càng sớm càng tốt một cầu thủ đang bào mòn danh tiếng, uy tín và giá trị thương hiệu ra khỏi hệ sinh thái của mình không phải là Barcelona. Đó là Atlético Madrid.
Và chiếc đồng hồ chính là tay đàm phán thầm lặng, tàn nhẫn và tham lam độc địa, từ lâu đã không còn chạy bằng hai màu đỏ - trắng nữa rồi.
Tích, tắc.
Lluís Carrasco (SPORT)
or post as a guest
Be the first to comment.







