Cựu thủ môn người Bồ Đào Nha đã có buổi trò chuyện thẳng thắn với SPORT để nhìn lại quãng thời gian khoác áo Azulgrana: Ông gửi lời xin lỗi đến Van Gaal, thừa nhận ngày rời câu lạc bộ là một trong những ngày buồn nhất cuộc đời và khẳng định lại đẳng cấp của mình tại Barça.
"Người ta đã bất công với tôi"
Vítor Baía (sinh năm 1969 tại Vila Nova de Gaia, Bồ Đào Nha) đón tiếp tôi từ ngôi nhà của ông ở Porto qua một cuộc gọi video. Ông xuất hiện với nụ cười rạng rỡ, hóm hỉnh đùa về bộ ria mép của mình. Ở tuổi 56, ông dường như vẫn giữ được sắc vóc từ thưở xưa cũ.
Năm 1996, Vítor Baía trở thành thủ môn đắt giá nhất thế giới khi Barça chi ra 1 tỷ peseta để chiêu mộ ông cùng bản hợp đồng kéo dài 8 mùa giải. Giai đoạn gắn bó với đội bóng xứ Catalan ngắn hơn ông tưởng tượng, nhưng nó đã để lại những vết sẹo và những ký ức không thể xóa nhòa.
PV: Cuộc sống thường nhật của Vítor Baía hiện tại diễn ra như thế nào?
Vítor Baía: Bóng đá luôn đồng hành cùng tôi. Tôi đã có 4 năm làm Giám đốc bóng đá tại Porto. Hiện tại, tôi tham gia diễn thuyết, làm một số công việc với FIFA, UEFA và tận hưởng niềm vui cùng đội Barça Legends. Thật tuyệt vời khi được xỏ giày ra sân và gặp lại các đồng đội cũ. Có những người trẻ vừa giải nghệ gần đây như Montoya nên thể lực họ tốt lắm... còn những lão tướng như chúng tôi thì cố được đến đâu hay đến đó (cười).
PV: Thương vụ chuyển nhượng của ông đến Barça từng rất hỗn loạn. Thủ thành Köpke thậm chí đã chụp ảnh ra mắt tại Camp Nou. Chuyện gì đã xảy ra lúc đó?
Vítor Baía: Có một khoảnh khắc tôi đã nghĩ mình sẽ không đến Barcelona nữa. Nhưng rồi người đại diện gọi cho tôi và bảo: "Nghe này, Barça vẫn chọn cậu và họ muốn có cậu bằng mọi giá. Chúng ta sẽ tìm một phương án cân bằng và tốt cho tất cả". Và đó chính là những gì chúng tôi đã làm. Bản thân tôi cũng rất bất ngờ khi ngay ngày hôm sau mở báo ra và thấy ảnh Köpke ở Camp Nou.
PV: Lúc đó ông đã nghĩ gì?
Vítor Baía: Tôi hoàn toàn hoang mang. Tôi tự hỏi: "Ủa, họ định giữ cả hai chúng tôi sao?". Bởi vì Köpke vừa trải qua một kỳ EURO 1996 xuất sắc và vừa lên ngôi vô địch châu Âu cùng tuyển Đức. Sau đó, tôi đã nói chuyện thẳng thắn với Chủ tịch và hỏi liệu có phải câu lạc bộ muốn giữ cả hai không. Ông ấy trả lời là không, có một điều khoản quy định rằng: nếu thương vụ của tôi được chốt thành công, họ có thể hủy bỏ thỏa thuận đã ký với Köpke ngày hôm trước.
PV: Trong suốt sự nghiệp, có bao giờ ông chạm mặt Köpke và nói về chuyện năm xưa chưa?
Vítor Baía: Chưa, nghe có vẻ khó tin đúng không... À chờ đã, để tôi nhớ xem... Có rồi! Chúng tôi có gặp nhau trong một trận đấu giữa Đức và Bồ Đào Nha. Cả hai đã trò chuyện và cười đùa vui vẻ, nhưng tuyệt nhiên không ai động đến chuyện đó. Mà thực ra cũng chẳng cần thiết phải nhắc lại (cười).
PV: Bobby Robson và José Mourinho khi đó nằm trong ban huấn luyện. Liệu "Mou" có tác động gì đến việc ông gia nhập Barça không?
Vítor Baía: Có, tôi tin chắc là như vậy. Cả thầy Bobby Robson cũng liên tục gọi điện để hỏi tôi xem tiến trình đàm phán đến đâu rồi. Tôi bảo họ rằng mọi chuyện không hề dễ dàng, bởi vì Joan Gaspart là một nhà đàm phán cực kỳ rắn mặt, dù ông ấy bảo vệ lợi ích của Barcelona rất tuyệt vời.
PV: Một Mourinho mà ông biết ở Barça so với một Mourinho mà ông làm việc cùng tại Porto sau này có gì khác biệt?
Vítor Baía: Nhiều người cố hạ thấp ông ấy khi gọi ông ấy là "gã thông ngôn", nhưng Mourinho hoàn toàn không phải vậy. Ông ấy có sự chuẩn bị cực kỳ kỹ lưỡng, khả năng giao tiếp phi thường và ai cũng thấy rõ ông ấy muốn trở thành một huấn luyện viên. Mourinho tham gia rất nhiều vào các buổi tập, các bài phân tích chiến thuật và kết nối cực tốt với các cầu thủ.
PV: Tiếng Tây Ban Nha của Robson khá bập bẹ và ông ấy thường gọi sai tên cầu thủ. Ví dụ ông ấy gọi Luis Enrique là "Luis Enriquis"... Có phải Mourinho là người truyền đạt chính trong các buổi họp đội?
Vítor Baía: (Mỉm cười) Chúng tôi thấy rất buồn cười vì có những từ và cái tên thầy nói không chuẩn, nhưng thường thì Robson vẫn là người trực tiếp đưa ra các bài nói chuyện. Chỉ khi nào cần giải thích điều gì đó quá phức tạp, ông ấy mới nhờ đến Mourinho: nói bằng tiếng Anh với Mou, và sau đó Mourinho sẽ truyền đạt lại cho chúng tôi. Chuyện gọi sai tên là có thật, nhưng nó không chỉ xảy ra ở Barcelona. Hồi ở Porto hay Sporting Lisbon, ông ấy cũng thế. Các cầu thủ luôn nhớ về ông ấy với sự trân quý lớn nhất.
PV: Ấn tượng của ông về phòng thay đồ và buổi tập đầu tiên là gì?
Vítor Baía: Điều đầu tiên tôi nhớ, còn trước cả buổi tập đầu, là cuộc họp báo ra mắt và sau đó là di chuyển sang Miniestadi để chụp ảnh, vì lúc đó sân Camp Nou đang sửa chữa. Trên quãng đường di chuyển đó, tình cảm của người hâm mộ dành cho tôi thật không thể tin nổi. Đó là một kỷ niệm không bao giờ quên.
PV: Còn các đồng đội thì sao?
Vítor Baía: Khi đó có rất nhiều ngôi sao cập bến: Luis Enrique, Ronaldo, tôi, rồi Pizzi; Stoichkov thì trở lại sau thời gian ở Parma. Rồi cả Laurent Blanc - nhà vô địch thế giới và châu Âu cùng tuyển Pháp, Popescu… Đó là một tập thể cực mạnh. Bên cạnh đó là dàn cầu thủ Catalonia gốc có chất lượng hảo hạng: Sergi, Chapi Ferrer, Pep Guardiola… Rồi Abelardo – một người đàn ông tuyệt vời và một cầu thủ giỏi; Giovanni Silva - người rất nhút nhát ngoài đời nhưng sở hữu phẩm chất thiên tài trên sân bóng. Ngay từ những buổi tập đầu tiên, tôi đã thấy đội bóng này có chất lượng rất cao.
PV: Ai là người có cú sút khó cản phá nhất trong các buổi tập?
Vítor Baía: Ronaldo (De Lima) rất khó bắt vì cậu ấy quá biến ảo. Luis Enrique cũng vậy, cậu ấy là mẫu cầu thủ tôi cực kỳ thích vì luôn ra sân với hơn 100% năng lượng. Một hiện tượng thực sự. Giovanni cũng rất đáng gờm vì cách cậu ấy ra chân. Đội có ba bốn cầu thủ xuất sắc như thế. Iván de la Peña thì là kiểu cậu nhóc mà bạn không bao giờ đoán trước được cậu ấy sẽ làm gì. Sau đó là hai anh em nhà García, Roger và Óscar, họ cũng rất tài năng.

PV: Óscar từng kể trong một cuộc phỏng vấn rằng, sau buổi tập đầu tiên của Ronaldo, Iván de la Peña đã nói với anh ấy: "Đừng lo, cậu vẫn sẽ được đá chính thôi", vì buổi tập đó của Ronaldo không tốt lắm...
Vítor Baía: (Cười lớn). Đúng vậy, nhưng đó là vì chúng tôi quá mệt. Giai đoạn đó khối lượng bài tập thể lực rất nặng, quả bóng cảm giác như nặng cả tấn. Ngay cả tôi cũng thấy tệ vì để thua 5-6 bàn trong trận đấu tập đầu tiên. Tôi thậm chí còn thấy hơi xấu hổ, chắc mọi người lúc đó nghĩ: "Gã này mà là thủ môn xuất sắc nhất thế giới à?". Những gì xảy ra với Ronaldo cũng đã xảy ra với tôi như vậy.
PV: Luis Enrique từng nói: "Ronaldo tập luyện ít, nhưng cứ vào trận là đá không tưởng".
Vítor Baía: Ronaldo khi muốn thì tập rất tốt, nhưng cậu ấy không phải mẫu người chịu tập liền tù tì một tiếng rưỡi hay hai tiếng. Thế nhưng, cứ hễ cậu ấy có bóng và bứt tốc thì mọi thứ thật điên rồ. Bạn sẽ thấy ngay cậu ấy ở một đẳng cấp khác. Đó là cầu thủ mạnh mẽ nhất mà tôi từng sát cánh trong cả sự nghiệp.
PV: Những gì cậu ấy làm trong các trận đấu có khiến các ông bất ngờ không?
Vítor Baía: Trong các buổi tập, cậu ấy cũng làm những điều tương tự, nhưng không với cường độ cao như trong trận đấu. Khi vào giải, cậu ấy duy trì điều đó suốt 90 phút không ngừng nghỉ: nhận bóng, không biết sợ hãi, vượt qua một, hai, ba, bốn người... rồi dứt điểm dễ dàng đến kinh ngạc. Việc cậu ấy rời Barça là một sai lầm lớn, và tôi đã nói thẳng với cậu ấy như vậy. Ở Barcelona, cậu ấy là một vị vua, nhưng cậu ấy lại sang Ý - một nền bóng đá thiên về thể chất và chiến thuật hơn, nơi cậu ấy phải tập luyện cơ bắp theo một cách khác. Cậu ấy tăng cơ chứ không tăng mỡ. Và sau đó thì những chấn thương đầu gối ập đến.

PV: Khoảnh khắc nào của Ronaldo khiến ông ấn tượng nhất?
Vítor Baía: Bàn thắng vào lưới Compostela. Thật không thể tin nổi: cậu ấy dốc bóng gần như từ phần sân nhà sang sân đối phương, lừa qua tất cả mọi người, lừa qua cả thủ môn rồi ghi bàn. Tất cả chúng tôi đều ôm đầu kinh ngạc. Sau đó tôi xem lại băng hình thì thấy thầy Bobby Robson cũng có hành động y hệt (cười).
PV: Các ông đã nói gì với cậu ấy trong phòng thay đồ sau đó?
Vítor Baía: Rằng đó là một điều phi thường. Chỉ có những người được số phận chọn lựa như Diego Maradona hay Pelé mới làm được điều đó. Bây giờ thì có thêm Lionel Messi hay Cristiano Ronaldo. Nhưng thời điểm đó chúng tôi chưa có Messi hay Cristiano... Chứng kiến Ronaldo lúc đó giống như được xem lại bàn thắng của Maradona tại World Cup 86 vậy. Được thấy trực tiếp bàn thắng đó là một đặc ân.
PV: Giữa Ronaldo (Brazil) và Cristiano Ronaldo, ai xuất sắc hơn?
Vítor Baía: Họ khác nhau. Tôi không thi đấu cùng Cristiano, nhưng nếu bạn hỏi tôi về tính chuyên nghiệp, Cristiano chắc chắn đứng đầu: cách cậu ấy tập luyện, những gì cậu ấy làm ngoài sân cỏ... thật phi thường. Ronaldo (Brazil) là tài năng thuần túy, ngoài sân cỏ cậu ấy mang phong cách phóng khoáng của người Brazil; còn Cristiano đã tập luyện nhiều đến mức biến mình thành một cỗ máy. So sánh họ là bất công, nhưng cả hai đều thuộc về một chiều không gian khác.
PV: Ai là thủ lĩnh thực sự trong phòng thay đồ, người sẽ lên tiếng thúc giục đội bóng khi cần thiết?
Vítor Baía: Chúng tôi có vài người: Guardiola, Luis Enrique, Popescu, Laurent Blanc… Ngoài ra còn có Luis Figo, người có mối liên kết rất tốt với các cổ động viên. Họ là 4-5 cái tôi có cá tính lớn, và mỗi khi họ lên tiếng, điều đó đều mang lại tác động chuẩn xác.
PV: Ông có nhớ khoảnh khắc khó khăn nào ở mùa giải đó mà các thủ lĩnh phải đứng ra giải quyết không?
Vítor Baía: (Suy nghĩ). Những rắc rối nếu có thì thường liên quan đến chuyện ngoài sân cỏ, kiểu như đi chơi đêm hay đại loại thế. Nhưng bên trong đội bóng, bầu không khí rất tuyệt vời. Tôi không nhớ có vụ xích mích bạo lực nào. Đôi khi có một vài pha vào bóng rát trên sân tập... nhưng mọi thứ luôn được giải quyết ngay tại chỗ. Mọi người cũng khá giữ gìn cho nhau, vì thời đó không bắt buộc phải đeo bọc ống đồng khi tập luyện.

PV: Và ai là cây hài của đội?
Vítor Baía: Amunike, chắc chắn rồi. Cậu ấy thật giải trí. Chúng tôi lúc nào cũng cười vì cậu ấy. Cậu ấy nói tiếng Tây Ban Nha không tốt lắm, nhưng lại luôn có những câu phát biểu rất quái chiêu.
PV: Ông có thể kể một kỷ niệm không?
Vítor Baía: Khi chúng tôi giành được một danh hiệu - tôi nhớ là Cúp C2 hoặc Cúp Nhà Vua, chúng tôi đã troll cậu ấy. Lúc chuẩn bị lên nhận cúp trong lễ ăn mừng, chúng tôi đặt cậu ấy nằm lên một chiếc cáng cứu thương. Khi xe buýt dừng lại, người hâm mộ nhìn thấy cáng cứu thương thì tưởng có chuyện gì nghiêm trọng lắm. Tất cả anh em trong đội đều cười chảy nước mắt, còn cậu ấy thì vẫn nằm im thin thít, tỉnh bơ. Thực ra lúc đó cậu ấy đang bị đau đầu gối nên chúng tôi cho nằm cáng để đỡ phải đi bộ lên các bậc thang thôi. Cậu ấy là một nhân vật rất thú vị.
PV: Ở mùa giải đầu tiên, ông cạnh tranh cùng Julen Lopetegui và Carlos Busquets. Carlos là một thủ môn rất đặc biệt, ngoài đời ông ấy là người thế nào?
Vítor Baía: Khi bắt đầu tập luyện cùng nhau, tôi nhận ra ông ấy có những phẩm chất rất hay. Ban đầu, bạn sẽ thấy đây là một người ít nói và bạn phải biết cách tiếp cận. Bạn phải chủ động tìm hiểu ông ấy, và khi đã thân thiết rồi, bạn sẽ thấy ông ấy là một con người tuyệt vời. Một người đồng đội rất tốt.
PV: Trận đấu gặp Atlético Madrid (Cúp Nhà Vua) và trận gặp Dynamo Kyiv (Champions League) là hai khoảnh khắc khó khăn nhất của ông tại Barça. Ông nhớ về chúng như thế nào?
Vítor Baía: Trận đầu tiên là một trải nghiệm kinh hoàng nhưng cũng đầy sử thi, một màn lội ngược dòng không tưởng, một trong những trận đấu ngoạn mục nhất lịch sử Barcelona. Tôi thừa nhận mình đã chơi không tốt ở bàn thua đầu tiên, nhưng sau đó thì tôi bất lực. Chúng tôi bị dẫn 3-0, đó mới là vấn đề. Khi đội lội ngược dòng thành công, cảm xúc trong tôi bùng nổ. Tôi đã khóc như một đứa trẻ. Lúc đó chúng tôi tưởng như đã bị loại khỏi Cúp Nhà Vua... để rồi sau đó bước lên ngôi vô địch.
Trận thứ hai thì lại là câu chuyện khác. Tôi vừa trở lại sau chấn thương đầu gối phải nghỉ 8 tháng và mới chỉ tập luyện được đúng một tuần. Tôi chưa sẵn sàng, nhưng Van Gaal muốn tôi ra sân. Ông ấy bảo ông ấy tin tưởng tôi dù biết tôi chưa đạt 100% phong độ. Tôi đã nhận lời, nhưng thực tế là tôi chơi tệ. Đó là lỗi của tôi. Lúc đó tôi đã giận ông ấy, nhưng như vậy là không công bằng. Trách nhiệm thuộc về tôi vì đã ham vào sân, và tôi muốn gửi lời xin lỗi ông ấy vì điều đó. Chính từ cột mốc đó, những rạn nứt giữa tôi và Louis van Gaal bắt đầu lớn dần, dẫn đến việc tôi phải rời Barcelona trong sự tiếc nuối tột cùng.

PV: Mối quan hệ với Van Gaal khó khăn đến mức nào?
Vítor Baía: Van Gaal có một số cách hành xử chưa thực sự đúng mực, nhưng đó là câu chuyện khác. Riêng trong trường hợp cụ thể này, ông ấy không có lỗi. Khi một cầu thủ nói rằng mình sẵn sàng ra sân, anh ta phải đảm bảo mình ổn. Tôi đã nghĩ mình ổn, nhưng thực tế là không. Điều đó đã trở thành một vấn đề lớn, những bất đồng với Van Gaal tăng lên và khiến tôi phải rời Barcelona, dù tôi rất đau lòng.
PV: Ở trận gặp Atlético, ông đã khóc khi hiệp một kết thúc... Điều gì đã chạy qua tâm trí ông lúc đó?
Vítor Baía: Tôi từng có một mối liên kết tuyệt vời với người hâm mộ. Từ trận đầu tiên khi chúng tôi thắng cúp Gamper, trận đấu mà tôi là cầu thủ xuất sắc nhất cho đến trận đấu cuối cùng, họ luôn rất tuyệt vời. Mỗi pha cứu thua của tôi đều được 100.000 người trên khán đài hô vang tên. Năm đầu tiên của tôi đẹp như một bộ phim vậy. Nhưng chẳng có cổ động viên nào vui nổi khi đội nhà bị dẫn 3-0 hay 4-1 mà thủ môn thì không giúp đỡ được gì. Đó là khoảnh khắc duy nhất tôi cảm thấy có sự ngột ngạt từ khán đài nhắm vào mình, nhưng tôi hoàn toàn thấu hiểu điều đó. Ngày tôi rời Barça là một trong những ngày buồn nhất cuộc đời, bởi tôi đã ký hợp đồng 8 năm và muốn giải nghệ tại đây. Chấn thương và quyết định của các huấn luyện viên, trong trường hợp này là Van Gaal, đã không ủng hộ tôi. Nhưng mối quan hệ của tôi với tất cả mọi người vẫn rất tốt đẹp.
PV: Gạt câu chuyện của người hâm mộ sang một bên, cá nhân ông đã tự vực dậy tinh thần của mình như thế nào trong phòng thay đồ lúc đó?
Vítor Baía: Tôi có một khả năng kiểm soát tâm lý cực tốt. Tâm trí tôi là do tôi làm chủ. Tôi có thể sai lầm, nhưng tôi sở hữu một tinh thần thép. Đó là sự thật. Tôi bước vào hiệp hai với quyết tâm làm tốt nhất có thể và đã có vài pha cứu thua quan trọng giúp đội lội ngược dòng chiến thắng. Với tôi, tâm lý chưa bao giờ là trở ngại. Việc phục hồi tinh thần sau khó khăn đối với tôi diễn ra rất tự nhiên.
PV: Chiếc áo của Barça hay áp lực tại Camp Nou chưa bao giờ làm khó được ông chứ?
Vítor Baía: Không hề. Hãy tưởng tượng xem, ngay năm đầu tiên chúng tôi đã giành mọi danh hiệu ngoại trừ La Liga (để sẩy chân ở những vòng cuối). Vấn đề của tôi nằm ở một chỗ khác, tôi sẽ giải thích cho anh hiểu. Khi tôi mới đến Barcelona, người đại diện của tôi đã giao toàn bộ giấy tờ, hồ sơ của tôi cho Josep Maria Minguella. Từ hợp đồng, các số liệu... tất cả mọi thứ. Và đến giữa mùa giải, khi câu lạc bộ tiến hành gia hạn hợp đồng cho các cầu thủ như Guardiola và một số người khác, một chiến dịch truyền thông rất bẩn thỉu nhắm vào tôi bắt đầu nổ ra trên báo chí.
PV: Tại sao lại như vậy?
Vítor Baía: Bởi vì họ nắm thóp toàn bộ thông tin của tôi. Và đó chính là rắc rối lớn nhất. Lúc đó tôi hoàn toàn đơn độc. Cầu thủ ngày nay có cả một ekip, các cố vấn xung quanh... còn tôi thì không có ai cả. Người đại diện bỏ mặc tôi để sang Bỉ sinh sống, chúng tôi thậm chí còn chẳng nói chuyện với nhau. Đó là lý do vì sao tôi bị ngợp. Bây giờ khi người ta nói về việc "coaching" (huấn luyện tâm lý), tôi mới hiểu, chứ ngày xưa tôi phải tự mình gồng gánh tất cả mà không hề hay biết. Điều khiến tôi tổn thương nhất là việc phải hứng chịu những lời chỉ trích vô căn cứ chỉ vì mức lương của mình. Tôi đang bắt cực kỳ lên tay, nhưng người ta chỉ săm soi xem tôi kiếm được bao nhiêu tiền.
PV: Điều đó có làm ông bị ảnh hưởng trong thời gian dài không?
Vítor Baía: Nó làm tôi phân tâm trong khoảng hai hoặc ba trận đấu. Nhưng sau đó chúng tôi vô địch Cúp C2 và tôi đã có những màn trình diễn ở đẳng cấp rất cao suốt cả giải đấu. Tôi vẫn nhớ loạt trận đối đầu với Fiorentina, tôi rất tự hào vì đã góp công mang về danh hiệu. Trận chung kết gặp PSG tôi cũng bắt rất tốt. Trong vòng hai năm rưỡi, tôi giành được 5 danh hiệu. Đó là một con số lớn. Những chiếc cúp đã nói thay tất cả, chỉ là tôi không thể kiểm soát được chấn thương và các quyết định của huấn luyện viên mà thôi.
PV: Người ta đã bất công với ông?
Vítor Baía: Đúng vậy. Bởi vì truyền thông cứ xoáy sâu vào câu hỏi: "Tại sao một thủ môn lại kiếm được nhiều tiền như thế?", nó xuất hiện trên mọi mặt báo, mọi chương trình truyền hình. Những người chẳng biết gì về tôi cũng mang tôi ra bàn tán. Nhưng đó là một chiến lược truyền thông, và không khó để hiểu lý do tại sao. Ngay sau khi các cầu thủ chủ chốt hoàn tất việc gia hạn hợp đồng, chiến dịch bôi nhọ tôi lập tức dừng lại, và tôi bỗng nhiên lại trở thành thủ môn xuất sắc nhất thế giới. Đây là lần đầu tiên tôi nói ra điều này, nhưng thời gian trôi qua đã giúp tôi nhìn thấu những gì đã xảy ra năm đó.
PV: Trong thời gian đó ông cạnh tranh vị trí với Ruud Hesp, ông có ký ức gì về ông ấy không?
Vítor Baía: Những ký ức đẹp. Anh ấy là một người đồng nghiệp tốt, rất chuyên nghiệp. Hesp luôn chú ý để mọi thứ diễn ra suôn sẻ và là một tấm gương về sự chuyên nghiệp. Tôi không có bất kỳ điều gì tiêu cực để nói về anh ấy cả.
PV: Ở Barça hiện tại, Joan Garcia đang khẳng định một phong độ kinh ngạc, ông đánh giá thế nào về cậu ấy?
Vítor Baía: Với tôi, cậu ấy là một bất ngờ lớn. Trước đây tôi không biết nhiều về cậu ấy, nhưng những gì cậu ấy thể hiện đã vượt xa gấp ngàn lần những gì tôi có thể mường tượng. Đó là một thủ môn vô cùng toàn diện, làm chủ mọi khía cạnh của không gian khung gỗ. Thêm vào đó, Joan rất điềm tĩnh, sự bình thản của cậu ấy truyền đi sự tự tin rất lớn cho các đồng đội xung quanh. Đối với tôi, hiện tại cậu ấy đang nằm trong nhóm những thủ môn xuất sắc nhất thế giới.

PV: Yếu tố nào khiến cậu ấy trở nên đặc biệt như vậy?
Vítor Baía: Ở Barça, bạn phải đối mặt với rất nhiều tình huống một chọi một. Bạn bắt buộc phải biết cách xử lý chúng. Joan Garcia có một cảm quan thời gian chuẩn xác, cậu ấy không dễ dàng đổ người sớm mà luôn đứng vững để che góc. Điều này là mấu chốt, bởi vì hệ thống của Barça vận hành với hàng thủ dâng rất cao, bạn chơi chân nhiều nhưng đồng thời phải biết cách bảo vệ không gian phía sau khi bị lộ khoảng trống.
Có hai kỹ năng yêu cầu thủ môn Barça phải có năng lực vượt trội: Thứ nhất là kiểm soát khoảng không sâu phía sau hàng thủ để bọc lót cho các trung vệ, Joan làm điều này rất tốt. Thứ hai là khả năng đấu tay đôi 1v1, một việc cực kỳ khó. Trong khung gỗ, thủ môn nào cũng có sự nhanh nhẹn và bùng nổ, nhưng Joan vừa cao lớn lại vừa có sức bật. Cậu ấy có mọi thứ: sự nhanh nhẹn, bùng nổ và thể hình lý tưởng để che phủ phần lớn không gian khung thành.
PV: Deco chính là người đã đặt cược vào thương vụ này. Ông đánh giá thế nào về công việc của ông ấy?
Vítor Baía: Công việc Deco đang làm thật không thể tin nổi. Tôi biết rất rõ cậu ấy: đó là một người vô cùng thông minh, nhạy bén và chuyên nghiệp. Cậu ấy biết chính xác mình muốn gì và cần phải đưa đội bóng đi đến đâu.
PV: Có đúng là ông từng ở rất gần chiếc ghế Giám đốc thể thao của Barça không?
Vítor Baía: Không phải sự thật. Tôi đã nói chuyện với Deco vài ngày trước khi cậu ấy bổ nhiệm và cậu ấy đã nói với tôi rằng vị trí đó là của cậu ấy. Vì vậy, những tin đồn về tôi chỉ là suy đoán của truyền thông thôi. Tôi đã biết trước Deco sẽ là Giám đốc thể thao của Barcelona rồi.
or post as a guest
Be the first to comment.







