Hậu vệ người Lloret hiện vẫn đang thi đấu tại giải VĐQG Qatar và tận hưởng những năm tháng cuối của sự nghiệp chuyên nghiệp, nhưng đôi mắt anh luôn hướng về Barcelona.
Marc Muniesa, 34 tuổi, hiện khoác áo Al-Shahania tại Qatar. Trung vệ trưởng thành từ lò đào tạo La Masia này từng kinh qua Stoke City hay Girona. Dù những chấn thương ngăn cản anh vươn tới đẳng cấp kỳ vọng, nhưng bằng sự nỗ lực, anh đã có một sự nghiệp đáng nể. Trong chương trình ADN Masia của Sport TV, Muniesa đã có những chia sẻ sâu sắc.
Cảm xúc của anh thế nào sau khi Barça bị loại khỏi Champions League?
Rõ ràng là tất cả chúng ta đều đã đặt rất nhiều kỳ vọng vào Champions League. Hình ảnh của đội bóng thật sự ngoạn mục. Chúng ta đã thấy họ chiến đấu, vươn lên dẫn trước, cân bằng thế trận. Có lẽ vì đội hình quá trẻ nên chúng ta đã không biết cách bảo toàn kết quả đó. Ngoài ra còn có những tình huống không thể kiểm soát hoặc không phụ thuộc vào chính mình. Tất cả cộng hưởng lại dẫn đến việc bị loại. Nhưng chúng ta đang có một thế hệ rất tốt để tiếp tục cạnh tranh trong nhiều năm tới, hy vọng chúng ta sẽ sớm giành được nó.
Anh thì khác, anh đã từng giành được một chức vô địch Champions League vào năm 2009...
Đúng vậy. Đó là một bất ngờ lớn với tôi vì tôi mới chỉ ra mắt đội một trước đó 4 ngày. Pep Guardiola đã đưa tôi lên băng ghế dự bị và tôi được có mặt tại Rome. Với một cậu nhóc 17 tuổi, việc được triệu tập là điều không tưởng, nhưng nhờ những ca chấn thương và thẻ phạt lúc đó, thầy đã cho tôi cơ hội. Tôi không thi đấu, nhưng tôi đã sống trong bầu không khí đó từ bên trong. Giành Champions League với đội bóng trong mơ là kỷ niệm không thể xóa nhòa, nó sẽ đi theo tôi mãi mãi.
Anh có thấu hiểu tâm trạng của các cầu thủ hiện tại sau khi đánh mất cơ hội tiến sâu tại Champions League không?
Có chứ, chắc chắn rồi. Chắc chắn hôm nay họ đang cảm thấy rất tệ, đó là lẽ tự nhiên. Nhưng sau vài ngày, bạn sẽ thấy thái độ của họ khác đi ngay. Hãy nhìn các bài đăng trên Instagram, đặc biệt là của Gavi, Pedri, Lamine... những gì họ truyền tải là sự tự tin và nguồn năng lượng dồi dào cho tương lai. Chúng ta có một thế hệ trẻ là những Culer thuần khiết, lớn lên từ La Masia. Họ khao khát giúp đỡ đội bóng trong mơ và chinh phục các danh hiệu lớn. Thật sự chúng ta đang có những nhân tố rất triển vọng. Với những người lớn lên từ đó, việc thấy họ cạnh tranh ở cấp độ này là một niềm tự hào. Flick đang trao cơ hội và họ đang đáp lại rất tốt. Công việc tại Can Barça thật sự đáng ngưỡng mộ.
Những ngày đầu của anh tại Barça diễn ra như thế nào?
Tôi đến vào năm 2002, gia nhập đội Alevín B. Sự thật là lứa đó không có quá nhiều cái tên nổi tiếng toàn cầu. Có Edgar Badía, Cristian Ceballos, hay Adriá Carmona - người có lẽ là giỏi nhất lứa nhưng vì chấn thương nên không thể ra mắt (giờ cậu ấy là bác sĩ tâm lý thể thao). Đến giai đoạn Cadete thì có Sergi Roberto, Iván Balliu, Sergi Gómez, Gustavo Ledes, Javi Espinosa. Chúng tôi không có nhiều cá nhân xuất sắc vượt trội như lứa năm 91, nhưng hầu hết chúng tôi đều đã chơi ở La Liga và có sự nghiệp riêng. Người ở lại đội một lâu nhất và trở thành đội trưởng là Sergi Roberto. Thật tuyệt vời khi thấy một người bạn của mình gắn bó lâu như vậy. Những người khác rồi cũng tìm được chỗ đứng, làm điều mình thích nhất là chơi bóng. Hầu hết chúng tôi vẫn đang thi đấu, dù mỗi ngày lại cảm thấy mình già đi một chút (cười).

Sự gắn kết lúc đó không chỉ dừng lại ở những người cùng tuổi đúng không?
Các lứa chúng tôi hồi đó chơi với nhau rất thân. Hầu hết sống cùng nhau ở La Masia, học cùng nhau, sinh hoạt trong ký túc xá, rủ nhau đi xem bóng đá... Thật lý tưởng. Giờ đây chúng tôi vẫn là một nhóm bạn thân và tôi thấy hình bóng đó phản chiếu ở đội một hiện tại. Nhiều cậu nhóc là bạn thân, chơi với nhau từ nhỏ. Thế hệ của Cubarsí và Lamine không chỉ có hai cậu ấy, lứa 2007 có tới 5, 6 cầu thủ cùng tuổi. Rồi những người lớn hơn một chút đang cạnh tranh sòng phẳng với những đội bóng tiêu tốn hàng đống tiền. Thật ngưỡng mộ khi những người con của CLB vẫn duy trì được phong độ và lối đá đẹp mắt đó.
Anh muốn ai giành chức vô địch Champions League năm nay?
Tôi mong Luis Enrique sẽ thắng. Vì những gì ông ấy đã dành cho tôi, tôi muốn thấy ông ấy vô địch lần nữa. Ông ấy ảnh hưởng rất nhiều đến tôi trên tư cách một người thầy và ông ấy cũng là một Culer thực thụ. Khi không có Barça, tôi không quá quan trọng đội nào thắng, nhưng nếu là Luis Enrique thì sẽ rất tuyệt.
Anh nhớ gì về trận ra mắt của mình?
Một cảm giác không thể diễn tả bằng lời. Tôi chơi cho lò đào tạo từ năm 10 tuổi, từ nhỏ đã đến Camp Nou xem bóng đá, thậm chí đi xem cả hockey nữa. Tôi là một gã "cuồng" Barça chính hiệu. Ông nội và cha tôi là hội viên lâu đời. Trận ra mắt là giấc mơ của tôi và cả gia đình. Tuần đó, HLV Álex García gọi cho tôi: "Ngày mai em phải vào Camp Nou với đội một." Tôi cúp máy rồi 2 giây sau gọi lại ngay: "Ơ nhưng mà em phải đi đâu ạ?" (cười). Thầy chỉ dẫn cho tôi và tôi sẽ nhớ mãi. Bước vào phòng thay đồ, người đầu tiên tôi thấy là đội trưởng Carles Puyol. Tôi bảo: "Em chào anh, em là Marc Muniesa." Anh ấy trả lời: "Ừ, anh biết em mà." Những điều nhỏ bé đó tôi mang theo suốt đời. Trận ra mắt đó khá "ồn ào" vì tôi chỉ ở trên sân đúng 30 phút (bị thẻ đỏ), sau đó là lễ ăn mừng chức vô địch Liga.
Ở lò đào tạo, tôi chưa thấy hậu vệ nào ghi bàn móc bóng (xe đạp chổng ngược) đỉnh như anh từng làm.
Tôi nhớ rõ trận đó. Hình như hôm đó có rất nhiều tuyển trạch viên từ khắp Tây Ban Nha đến xem. Tôi đã có một trận đấu hoàn hảo và bàn thắng để đời. Hồi mới bắt đầu ở Penya Blaugrana Lloret de Mar, tôi đá tiền đạo cánh trái cơ. Khi ký hợp đồng với Barça, họ mới kéo tôi về đá tiền vệ trụ hoặc tiền vệ trung tâm, rồi cứ thế lùi dần xuống đá trung vệ. Sau đó tôi đá luân phiên trung vệ và hậu vệ cánh trái. Nhưng tôi luôn cảm thấy thoải mái nhất khi đá trung vệ lệch trái, có lẽ vì thế mà những người như Pep đã thấy được điều gì đó để cho tôi ra mắt khi còn rất trẻ.
Chấn thương đã ảnh hưởng đến sự nghiệp của anh đến mức nào?
Ca chấn thương nặng đầu tiên là dây chằng chéo trước. Nó rất tệ vì lúc đó tôi 15 tuổi và đang phát triển rất tốt. Nó đã làm gián đoạn đà phát triển đó. Sau đó tôi hồi phục hoàn toàn, Pep cho tôi ra mắt và duy trì 4 năm giữa đội một và đội dự bị. Nhưng ngay năm đầu tiên có hợp đồng chính thức với đội một, trong trận giao hữu đầu mùa với Tito Vilanova tại Hamburg, tôi lại đứt dây chằng đầu gối bên kia. Lúc đó, đầu óc tôi biết rằng chuyến tàu Barça đã kết thúc. Chấn thương đầu gối hai lần ở đẳng cấp cao nhất là cực khó, nhất là thời đó trước mặt bạn là Puyol, Piqué, Milito, Rafa Márquez... rồi sau này là Mascherano, Bartra... Tuy nhiên, tôi vẫn hạnh phúc với sự nghiệp mình có. Tôi đã được nếm trải Premier League - điều tôi chưa từng nghĩ tới, rồi về nhà với Girona và sang Qatar. Khi tưởng như không bao giờ trở lại châu Âu nữa thì tôi lại sang Đan Mạch. Nhiều người sau hai ca chấn thương như vậy chắc đã không thể tiếp tục rồi.

Hiện tại có rất nhiều cầu thủ Tây Ban Nha và cựu học viên Barça tại Qatar phải không?
Hồi Xavi và ban huấn luyện của anh ấy còn ở đây, chúng tôi tụ tập suốt vì ở chung một khu. Giờ ở đội tôi có Álvaro Sanz. Ở đây họ rất thích bóng đá Tây Ban Nha và Barça. Từng có Félix Sánchez (người giúp Qatar vô địch châu Á lần đầu), Sergio Alegre, và giờ còn có Rafa Mujica, Álex Collado hay Pau Prim nữa.
Anh sắp về nhà chưa?
Tháng 6 này tôi hết hạn hợp đồng, để xem thế nào đã. Năm nay đội tôi đang gặp chút khó khăn, chúng tôi đang đứng bét bảng nhưng bằng điểm với đội xếp trên. Tôi 34 tuổi, vẫn thấy ổn để đá tiếp nhưng tôi cũng đang cân nhắc kỹ. Thú thực là tôi muốn về nhà và đang đi học bằng huấn luyện. Tôi muốn đóng góp một chút gì đó, ở đâu cũng được, nhưng nếu là Barça thì quá tuyệt vời. Tôi biết mình sẽ phải bắt đầu từ cấp độ thấp nhất. Tôi muốn dạy các cầu thủ trẻ hoặc học việc từ các HLV của CLB. Tôi có biết Pol Planas, mọi người khen cậu ấy rất nhiều. Tôi muốn học hỏi từ những người như thế để tiếp tục hoàn thiện mình.
or post as a guest
Be the first to comment.






