Iñigo Martínez đã dành cho SPORT một cuộc phỏng vấn độc quyền ngay sau khi chính thức lên ngôi vô địch Siêu cúp Ả Rập Xê Út cùng Al Nassr.
Ở tuổi 35, Iñigo Martínez đang tận hưởng những ngày nghỉ hè thảnh thơi. Trung vệ người Tây Ban Nha đã quyết định chinh chiến thêm một mùa giải nữa tại Ả Rập Xê Út sau giai đoạn đầu hòa nhập có phần trầy trật nhưng lại kết thúc viên mãn bằng chức vô địch Superliga. Al Nassr sẽ tiếp tục có sự phục vụ của một chiến binh dày dặn kinh nghiệm, người từng để lại di sản lớn tại Barcelona và đã mang đến sự vững chắc nơi hàng thủ để giúp Cristiano Ronaldo giải cơn khát danh hiệu tại vùng đất sa mạc. Giữa lịch trình bận rộn khi di chuyển từ Riyadh trở về quê nhà Euskadi, "hòn đá tảng" một thời của Xã nhà đã ngồi lại với chúng tôi để chia sẻ tường tận về trải nghiệm mới, và dĩ nhiên không thể thiếu câu chuyện về FC Barcelona.
Phóng viên (PV): Cuộc sống của anh tại Ả Rập Xê Út thế nào rồi sau năm đầu tiên xuất ngoại?
Iñigo Martínez: Tôi đang cố gắng tận hưởng tối đa thời gian này. Đây là một trải nghiệm hoàn toàn khác biệt, đòi hỏi khắt khe và giúp tôi trưởng thành về mọi mặt. Đời cầu thủ ngắn ngủi lắm và thời gian để tôi tận hưởng niềm vui chơi bóng đỉnh cao không còn nhiều nữa.
PV: Tình hình hợp đồng hiện tại của anh với Al Nassr ra sao?
Iñigo: Tôi ký hợp đồng 1 năm, kèm điều khoản gia hạn thêm 1 năm tùy thuộc vào thể trạng của bản thân cũng như sự thích nghi của gia đình, bởi chúng tôi đang chuyển đến một quốc gia hoàn toàn khác biệt. Ban đầu tôi khá lo lắng về việc cả nhà sẽ thích nghi ra sao. Nhưng nhìn lại những gì đã làm được trong năm qua, chúng tôi đã quyết định sẽ ở lại đây thêm một mùa giải nữa.
PV: Nghĩa là các Culer sẽ không còn cơ hội nhìn thấy Iñigo khoác lên mình chiếc áo đỏ lam thêm một lần nào nữa?
Iñigo: Giai đoạn chơi bóng tại Barcelona là quãng thời gian vô cùng hạnh phúc, một trong những nấc thang rực rỡ nhất sự nghiệp của tôi. Tôi đã tận hưởng nó đến từng giây và luôn biết ơn tình cảm của cộng đồng Barcelonismo. Nhưng đúng vậy, chương sự nghiệp đó đã chính thức khép lại.
PV: Anh sẽ treo giày tại Ả Rập Xê Út chứ?
Iñigo: Chẳng ai nói trước được tương lai. Tôi nghĩ bạn luôn phải lắng nghe cơ thể mình. Tôi muốn giải nghệ trong tâm thế tốt nhất về mọi mặt. Có những cầu thủ đam mê đến mức đá mãi không thôi, nhưng cũng có người chủ động dừng lại khi thấy cơ thể đã chạm giới hạn. Tôi sẽ đánh giá lại sau. Trước mắt, tôi chỉ muốn tận hưởng và cuộc sống phía trước còn rất dài.
PV: Anh có kế hoạch tiếp tục gắn bó con đường bóng đá sau khi giải nghệ không?
Iñigo: Tôi còn chưa thèm nghĩ tới. Để rồi xem mọi thứ sẽ đưa đẩy mình đến đâu. Cuộc sống mà, không ai có thể vạch sẵn một kế hoạch quá rõ ràng từ trước.
PV: Anh có đồng tình với câu nói của Lewandowski rằng: "Một ngày là Culer, cả đời là Culer"?
Iñigo: Hoàn toàn chính xác. Một khi bạn đặt chân đến CLB này, chứng kiến những gì nó tạo ra, cùng nhau gặt hái danh hiệu và trải nghiệm bầu không khí trong phòng thay đồ, bạn sẽ hiểu. Barcelona là tất cả. Cuộc sống hàng ngày ở đó vô cùng đặc biệt và ngoạn mục, thế nên chẳng có ai muốn rời đi cả. Bên trong đội bóng là một gia đình thực sự.

PV: Thế nhưng anh lại là ngoại lệ, chính anh đã chủ động xin ra đi đó thôi?
Iñigo: Sẽ có những giai đoạn trong đời mà bạn bắt buộc phải cân nhắc đến các yếu tố khác. Tại Barcelona, tôi đã đi từ chỗ suýt không được đăng ký thi đấu cho đến việc tỏa sáng rực rỡ ở mùa giải thứ hai. Tôi đã hoàn thành trọn vẹn nghĩa vụ của mình. Trước đó, tôi chưa từng biết cảm giác nâng cúp vô địch trong sự nghiệp là gì, nhưng rồi lời đề nghị từ Ả Rập Xê Út đến và tôi phải đặt mọi thứ lên bàn cân. Tuổi tác là yếu tố quyết định. Bạn có thể có một mùa giải bùng nổ, nhưng không ai dám chắc mùa sau sẽ ra sao khi áp lực, số lượng trận đấu và sự cạnh tranh tại Barça là cực kỳ khốc liệt.
PV: Lewandowski đã hỏi xin anh lời khuyên về cuộc sống ở Ả Rập Xê Út chưa?
Iñigo: Cậu ấy có thể nhận được một vài lời đề nghị, nhưng thích nghi với môi trường này không phải chuyện một sớm một chiều. Đúng là các CLB ở đây sẽ tạo mọi điều kiện tốt nhất, nhưng bạn đang chuyển đến một thế giới hoàn toàn khác. Nhất là khi bạn rời Barcelona – nơi bạn có sẵn tất cả mọi thứ trên đời. Bạn phải có một cái đầu cực kỳ thông suốt.
PV: Có đúng là các cầu thủ phương Tây như các anh thường sống biệt lập trong các khu đô thị cao cấp không?
Iñigo: Cris (Ronaldo) và Sadio Mané thì sống trong các cung điện nguy nga và sinh hoạt luôn trong đó. Phần còn lại như chúng tôi sống trong các 'compounds' (những khu đô thị khép kín mang phong cách châu Âu). Bên trong có đầy đủ trường học, bể bơi... bất cứ thứ gì bạn có thể tưởng tượng ra. Nếu có ra ngoài thì cũng chỉ là đi ăn tối hoặc dạo quanh các trung tâm thương mại.
PV: Anh có gặp khó khăn gì với những quy định nghiêm khắc ở quốc gia này không?
Iñigo: Điều này ảnh hưởng đến phụ nữ nhiều hơn. Đàn ông thì bắt buộc phải mặc quần dài, tuy nhiên có một số khu vực tôi vẫn có thể mặc áo cộc tay, quần short và đi dép lê, còn những nơi trang nghiêm thì bắt buộc phải che kín.
PV: Cảm giác chơi bóng cạnh Cristiano Ronaldo thế nào?
Iñigo: Nhìn cách cậu ấy tập luyện, bạn sẽ hiểu vì sao cậu ấy vươn đến đỉnh cao như vậy. Ý chí của Ronaldo là một thứ gì đó quái vật, cậu ấy luôn tự đặt ra yêu cầu cực cao cho bản thân. Lẽ ra cậu ấy đã có thể nghỉ ngơi, nhưng đó là một con người đầy tham vọng và hiếu thắng. Ronaldo vẫn tập luyện miệt mài như thể một cầu thủ trẻ vừa bắt đầu sự nghiệp.
PV: Gần đây có những hình ảnh cho thấy anh khá giận dữ với HLV Jorge Jesus, có phải vì ông ấy bắt anh đá hậu vệ cánh trái?
Iñigo: Tôi đã phải đá hậu vệ cánh suốt nửa năm nay rồi. Đó là vị trí mà trong một trận đấu cụ thể, HLV quyết định xếp tôi đá để khóa chặt ngòi nổ đối phương, tránh việc đội nhà bị dính phản công. Tôi đã làm tốt một trận, hai trận, ba trận... và kể từ đó ông ấy quyết định đóng đinh tôi ở vị trí đó luôn.

PV: Anh đánh giá thế nào về màn trình diễn của Barça mùa này?
Iñigo: Trong một mùa giải mà ban đầu ai cũng nghĩ sẽ là một thảm họa, họ đã lật ngược thế cờ một cách ngoạn mục. Điều này chỉ có thể được thực hiện bởi một tập thể cực kỳ đoàn kết. Điểm gợn duy nhất đáng tiếc là ở Champions League, chứ còn việc bỏ xa Real Madrid tại La Liga là một chiến tích có công lao rất lớn. Đội bóng đã giành được 2 danh hiệu mùa này, dù vẫn lỡ hẹn với Cúp C1, nhưng danh hiệu đó rồi sẽ đến. Tập thể này chắc chắn sẽ vô địch Champions League.
PV: Tại sao vô địch Champions League lại khó khăn đến vậy?
Iñigo: Đó là một đấu trường hoàn toàn khác. Các đối thủ sừng sỏ xuất hiện, họ ra sân với khát khao rực cháy giống hệt bạn và kết quả phụ thuộc rất nhiều vào điểm rơi phong độ của ngày hôm đó. Trận chiến với Atlético Madrid đã diễn ra vô cùng phức tạp và đó là một điều đáng tiếc.
PV: Có bao giờ anh nghĩ về quyết định thay người của Flick ở trận bán kết lượt về năm ngoái, khi ông ấy rút anh ra ở những phút cuối trên sân San Siro của Inter không?
Iñigo: Mỗi HLV đều có những quyết định mà họ cho là tốt nhất cho đội bóng tại thời điểm đó. Thực sự rất đau đớn vì lúc đó chúng tôi đã ở rất gần trận chung kết... Câu chuyện ở đây là phải vào được trận chung kết, vì ở một trận đấu cụ thể, thắng thua là chuyện thường tình nhưng ít nhất bạn phải có mặt ở đó. Danh hiệu Champions League năm ngoái lẽ ra đã là một cái kết ngoạn mục, tiếc là chúng tôi đã gục ngã trước Inter trong hiệp phụ.
PV: Mối quan hệ giữa anh và Hansi Flick thế nào?
Iñigo: Khi tôi đang nghỉ hè thì chiến lược gia người Đức tiếp quản đội bóng, lúc đó bản thân cũng tràn ngập hoài nghi liệu ông ấy có cần mình không. Nhưng ngay trong buổi gặp đầu tiên, Flick nói ông ấy muốn thấy tôi thể hiện. Ông ấy mở toang cánh cửa, trao cho tôi sự tự tin và tôi đã cống hiến hết những gì tốt nhất của mình. Tôi có mối quan hệ tuyệt vời với Flick. Tôi rất mừng khi ông ấy đang gặt hái thành công bởi đó là một con người xuất chúng, một người đã cho tôi rất nhiều. Việc Flick gia hạn hợp đồng là một tin không thể vui hơn cho CLB.
PV: Anh có nghĩ phòng thay đồ Barça hiện tại đang thiếu đi những cầu thủ có tiếng nói và cá tính thủ lĩnh giống như anh ngày trước không?
Iñigo: Họ còn quá trẻ, và sự thật là họ sẽ phải bước lên nhận trọng trách một cách từ từ. Bản lĩnh không phải là thứ có thể hình thành sau một đêm. Chúng ta đã thấy những thời điểm đội bóng mất đi các trụ cột vì chấn thương hoặc lý do khác, nhưng dàn sao trẻ vẫn biết cách vượt khó. Tôi nhắc lại, ban đầu mọi thứ nhìn có vẻ tối tăm, nhưng hãy nhìn cái kết viên mãn của mùa giải này mà xem.
PV: Theo anh, ai nên là người đứng ra nhận ấn soái thủ lĩnh của Barça lúc này?
Iñigo: Trong phòng thay đồ có rất nhiều cái tên có tiếng nói, dù nhìn từ ngoài vào có vẻ không giống vậy. Có những người dù không nói nhiều hay thể hiện ra sân bóng, nhưng bên trong phòng thay đồ, họ nhận được sự tôn trọng tuyệt đối. Tôi rất muốn thấy những người như Cubarsí hay Pedri đứng lên nhận vai trò lãnh đạo. Với Pedri, cậu ấy đã có được cái uy đó rồi, nhưng tôi muốn thấy một thủ lĩnh ở hàng phòng ngự, người có thể hét ra lửa và chỉ huy từ phía sau, và Cubarsí hoàn toàn có thể đảm nhiệm vai trò này.
PV: Đội hình Barça hiện tại có cần thay máu nhiều không?
Iñigo: Giám đốc thể thao và HLV sẽ quyết định điều đó. Với tình cảnh của Barça hiện tại, họ đang phải gánh một chiếc ba lô áp lực tài chính rất nặng, mọi thương vụ bom tấn đều phải được soi xét qua kính hiển vi. Các tân binh có thể đến với sự háo hức ngập tràn, nhưng sau đó có hợp được với lối chơi hay không lại là chuyện khác. Chắc chắn ban lãnh đạo đang tính toán kỹ.
PV: Gavi từng phát biểu trên Mundo Deportivo rằng cậu ấy không muốn có những "ngôi sao hiếu thắng" (estrellitas) xuất hiện trong phòng thay đồ. Anh nghĩ sao?
Iñigo: Chuyện này tùy thuộc vào góc nhìn của mỗi người. Nếu một "ngôi sao" mà vẫn cống hiến và chạy hộc bơ vì tập thể như bao người khác, thì xin mời cứ đến. Còn nếu không, kẻ đó sẽ không bao giờ dung nạp được vào phòng thay đồ của Barcelona, nơi phần lớn là những cầu thủ đi lên từ lò đào tạo địa phương. Họ giống như một băng nhóm thân thiết, có thể rủ nhau đi ăn tối, đi quẩy tiệc tùng, không có ai được phép tự cho mình đứng trên tập thể.
PV: Anh có bất ngờ với cách Gerard Martín thích nghi nhanh chóng ở vị trí trung vệ lệch trái không?
Iñigo: Gerard là mẫu cầu thủ mà thoạt nhìn ban đầu, bạn sẽ không thấy có gì quá xuất chúng để phải trầm trồ. Nhưng cậu ấy luôn hoàn thành nhiệm vụ. Là một hậu vệ biên nhưng cậu ấy đá trung vệ rất ngọt, khát khao và sự tự tin thì luôn tràn trề. Cậu ấy luôn đảm bảo được điểm số 6,5 trở lên, và ở Barça hiện tại không có nhiều người giữ được sự ổn định như vậy. Đó là một cầu thủ cầu tiến và luôn tập trung cao độ.
PV: Còn về Eric García và tấm vé trở lại đội tuyển quốc gia thì sao?
Iñigo: Tôi vô cùng mừng cho cậu ấy. Eric đã phải hứng chịu quá nhiều gạch đá một cách bất công. Chúng ta đều biết thế giới bóng đá vận hành thế nào, dư luận luôn thích lôi một cái tên ra để làm bia đỡ đạn. Cậu ấy là một cầu thủ giỏi, từng đá cho Man City, về đây đá trung vệ, hậu vệ cánh hay tiền vệ mỏ neo đều tròn vai. Đó là lý do vì sao HLV trưởng ĐTQG quyết định triệu tập cậu ấy.
PV: Anh nhìn nhận thế nào về tình huống của Araújo? Bản thân anh cũng từng từ bỏ cơ hội tham dự Euro 2021 vì lý do sức khỏe tâm thần.
Iñigo: Đó là những khoảnh khắc cực kỳ khốn khổ. Khi cái đầu không thông thì đôi chân cũng chịu chết. Việc dũng cảm đưa ra quyết định dừng lại là rất cần thiết, bởi vì nếu cứ cố nuốt nghẹn vào trong thì đến lúc bùng nổ sẽ là quá muộn. Nếu cậu ấy quyết định tạm dừng, đó là vì cậu ấy đang cảm thấy rất tệ, không còn tâm trí để tiếp tục chinh chiến bởi thế giới bóng đá tạo ra thứ áp lực và stress kinh hoàng. Dừng lại là cách duy nhất để bước ra khỏi hố đen vũ trụ. Ở Barça, áp lực khủng khiếp lắm.
PV: Anh nhắc đi nhắc lại từ "stress" rất nhiều lần...
Iñigo: Hãy nhìn thẳng vào thực tế, stress thực sự là những người ngoài kia phải thức dậy mỗi ngày để kiếm từng đồng cắc lẻ sinh nhai. Tôi luôn nói như vậy. Ở đây chúng ta chỉ đang nói trong bối cảnh bóng đá của mình. Nếu bạn mắc sai lầm dù là nhỏ nhất, bạn phải biết cách sống chung với búa rìu dư luận. Nếu hiện tại cậu ấy đã ổn hơn, tôi rất mừng vì Araújo là một trong những đội trưởng và là người mang dòng máu Barça.

PV: Làm hậu vệ ở Barça là một công việc đặc biệt căng thẳng đúng không?
Iñigo: Nó đòi hỏi bạn phải căng mình đến 200% giới hạn, luôn luôn trong trạng thái báo động đỏ. Những người đứng ở tuyến dưới như chúng tôi hiểu rõ điều đó. Đá phòng ngự cho Barça là một sự điên rồ, nhưng khi mọi thứ vận hành trơn tru, không có cảm giác nào phê hơn việc bạn bẫy việt vị thành công đối thủ tới 10 hay 15 lần một trận. Khi đó đội nhà sẽ cướp được bóng ngay trên phần sân đối phương và mở ra vô số cơ hội ăn bàn. Đó là một canh bạc mạo hiểm cực đại mà chúng tôi phải chấp nhận. Bạn luôn nằm dưới kính hiển vi của truyền thông. Nhưng chúng tôi có một tôn chỉ: nếu một người sai, cả đội cùng chịu. Giống như việc tiền đạo tịt ngòi vậy. Tập thể này luôn duy trì ý chí đó.
PV: Với một tập thể có tư duy chiến đấu như vậy, chiếc cúp Champions League sớm muộn gì cũng phải đến...
Iñigo: Đúng thế, với một khối đoàn kết vững chắc này, cộng thêm một chút may mắn, chiếc cúp tai voi chắc chắn sẽ về. Sẽ sớm thôi, rất sớm thôi.
PV: Anthony Gordon có phải là mẫu tiền đạo mà Barça đang cần?
Iñigo: Mọi thứ phụ thuộc vào việc ban huấn luyện muốn chơi thứ bóng đá gì. Đối với tôi, Gordon là mẫu cầu thủ biết pressing, dám lao lên phía trước, có kỹ thuật cực tốt. Nhưng nói thế không có nghĩa là cứ đến là sẽ thành công ngay. Áp lực khi khoác áo một ông lớn và sự cạnh tranh gắt gao từ các đồng đội là rất khủng khiếp. Barça đang sở hữu quá nhiều cầu thủ giỏi ở các vị trí đó.
PV: Ferran Torres là một ví dụ điển hình cho việc vượt qua áp lực đó đúng không?
Iñigo: Bước chân vào Barcelona và phải lập tức ghi bàn, khẳng định chỗ đứng chứ không phải để dạo chơi là thử thách cực lớn. Từng có lúc chẳng ai thèm đặt một xu niềm tin vào Ferran, nhưng cậu ấy luôn lỳ lợm ở đó và nhìn xem mùa giải năm nay cậu ấy đã để lại một di sản tuyệt vời thế nào.
PV: Màn ăn mừng kiểu "đạp xe bicing" của anh tại Barça đã tạo thành một trào lưu thực sự...
Iñigo: Tôi thích điều đó. Tôi từng là cầu thủ già thứ hai trong đội chỉ sau Lewandowski (sau đó có thêm Tek), nhưng tôi cực kỳ thích việc được bao bọc xung quanh bởi đám trẻ. Bạn học hỏi được từ chúng và ngược lại, tôi luôn cố gắng truyền đạt kinh nghiệm để giúp đỡ chúng.
PV: Thậm chí anh còn hào phóng mua tặng tụi nhỏ một bàn bi lắc (futbolín) trong phòng thay đồ?
Iñigo: Cái đó tạo ra những trận solo, thách thức nhau liên tục, rất vui và tăng tính kết nối.
PV: Có thể nói anh đã đóng góp một phần công lao không nhỏ để đặt nền móng cho một tập thể chiến thắng hiện tại.
Iñigo: Mỗi người đều cố gắng học hỏi và giúp người khác tiến bộ. Điều quan trọng là phải biến đội bóng thành một khối boong-ke vững chắc, chứ không phải là nơi để một cá nhân bước lên trang bìa đánh bóng tên tuổi.
PV: Nói về các siêu sao, anh thấy sự tiến hóa của Lamine Yamal thế nào?
Iñigo: Tiềm năng của thằng bé thì ai cũng thấy rồi, và càng thi đấu ổn định, nó sẽ còn tiến xa hơn nữa nhờ vào những gì nó mang lại cho đội bóng. Cái cách nó hành hạ hậu vệ đối phương và tháo gỡ những thế trận bế tắc là thứ của hiếm, rất ít người làm được ở độ tuổi đó. Thằng bé mang trong mình một tham vọng cực kỳ lớn.
PV: Liệu có cần phải quản lý chặt chẽ cậu nhóc này ở ngoài đời để tránh những cám dỗ không?
Iñigo: Nó còn quá trẻ, ở cái tuổi đó ai mà chẳng muốn ra ngoài chơi? Ai mà chưa từng uống vài ly? Ai mà không thích đi du lịch? Chúng ta phải đặt mình vào vị trí của thằng bé. Quan trọng là phải biết đi chơi đúng lúc đúng chỗ. Điều chúng ta tuyệt đối không nên làm là suốt ngày vác kính hiển vi soi mói từng nhất cử nhất động của một đứa trẻ.
Theo SPORT
or post as a guest
Be the first to comment.




