Mọi người đâu hết cả rồi?

Tổ trong tài Kovacs điều khiển trận đấu thật đáng thất vọng

Bình luận
Typography
  • Smaller Small Medium Big Bigger
  • Default Helvetica Segoe Georgia Times

Chúng ta đã thua 0-2. Nhưng hãy cứ bình tĩnh vì chúng ta đã thua một cách cực kỳ lịch thiệp. Thua thì được, chứ "gây hấn" ư? Không bao giờ! Chẳng thà chịu thiệt còn hơn làm ai đó ở UEFA cảm thấy khó chịu. Nơi mà mỗi khi có Barça thi đấu, luật lệ chỉ mang tính chất tham khảo còn các tiêu chuẩn trọng tài thì thuần túy là để làm cảnh.

Koke, một cầu thủ lẽ ra đã thuộc về quá khứ, thản nhiên đi ban phát những cái tát đau rát khắp sân... Đến phút 31, anh ta đã thực hiện tới 4 cú tắc bóng xứng đáng bị cảnh sát tạm giữ... Nhưng chẳng có gì xảy ra cả. Sau đó là tình huống đua tốc độ giữa Cubarsí và Simeone. Tiền đạo đối phương bỏ bóng lại phía sau, tuyệt vọng quăng chân vào khoảng không mà trung vệ của chúng ta đang chiếm giữ, va chạm xảy ra và... Nhìn xem! Kovacs cùng đồng bọn quyết định không cầm còi theo luật mà diễn tiếp kịch bản của họ: một lỗi tưởng tượng, một thẻ đỏ và một bàn thắng cho đội khách.

Như thể trò đùa vẫn chưa đủ độ, con ngáo ộp thứ ba ập đến. Quả phát bóng lên, bóng đã vào cuộc (dù có kẻ quyết định đó chỉ là một lỗi vô ý) và Pubill chạm tay vào bóng ngay trong vòng cấm địa. Một quả phạt đền theo chuẩn sách giáo khoa. Quyết định là gì? Không có gì cả. Không VAR, coi như không có gì, cũng chẳng biết ngượng. Một lần nữa, luật lệ bị giẫm đạp một cách kín đáo. Trong khi đó, cầu thủ, ban huấn luyện và ghế dự bị Barça vẫn chuẩn mực...im lặng. Gần như là thói quen. Không một lời phản đối, không một sự phàn nàn, cũng chẳng có cái cử chỉ quây lấy trọng tài để ngăn trận đấu tiếp tục. Những cầu thủ kiểu mẫu và có giáo dục ngay cả khi đối mặt với bất công. Còn trên khán đài danh dự thì sao? Như mọi khi, vẫn là im lặng. Cho đến tận hôm qua, khi bị ảnh hưởng bởi làn sóng giận dữ của dư luận, người ta mới quyết định can thiệp bằng một thông cáo.

Đã đến lúc phải nói DỪNG LẠI! Đừng hành xử như những "nữ tu dòng kín" ở Pedralbes nữa. Chúng ta chỉ thiếu nước mang trứng đến dâng lễ mà thôi. Bóng đá còn là câu chuyện của việc gây áp lực, của việc khiến đối thủ và trọng tài phải khó chịu. Người ta không chỉ chơi bóng bằng đôi chân; người ta còn chơi bằng niềm kiêu hãnh, bằng sự giận dữ và đòi hỏi, bằng những lời khiếu nại khiến kẻ khác phải lúng túng và buộc phải xem xét lại.

Tại Champions League, chơi hay thôi là chưa đủ. Bạn phải biết cách khẳng định sự tồn tại của mình. Và giờ là lúc phải lựa chọn: tiếp tục là những kẻ tử tế khờ khạo hay bắt đầu trở nên lì lợm hơn, thách thức hơn và đầu gấu hơn. Không phải để được ban phát bất cứ thứ gì, mà để họ ngừng ăn cướp trắng trợn trước mặt chúng ta trong khi vẫn nở nụ cười mỉa mai.

Có lẽ một kẻ bề tôi Culer nghèo hèn như tôi nên nhắc lại điều này thật to: Ở châu Âu, người ta không phát bằng khen cho những bài thơ hay trong các hội hoa xuân, người ta phát tấm vé đi tiếp. Kẻ nào không gây phiền hà, kẻ nào không gây cản trở, kẻ nào không phản đối ... kẻ đó đang chấp nhận. Tất cả đều rất có giáo dục, tất cả đều rất đúng mực... và kết quả là 0-2.

Bớt cười lại, nhướn mày lên, và nếu cần, hãy để đôi lông mày đó thấm máu. Bởi vì bóng đá, ngoài việc thi đấu, còn là để bảo vệ chính mình. Và thứ Tư vừa qua, Barça không những không tự vệ, mà còn để bản thân bị hành hung thêm một lần nữa. ĐỦ RỒI!

Lluís Carrasco

Write comments...
or post as a guest
Loading comment... The comment will be refreshed after 00:00.

Be the first to comment.

Tin cuối

Top Bloggers

  • Sample avatar

    Bằng Nguyễn

    Phó Chủ tịch FCBVN

  • Sample avatar

    Hoàng Thông

    Nhà báo

  • Sample avatar

    Mạnh Hiển

    Bí thư xã