Đó có thể chỉ là một chi tiết nhỏ. Một vấn đề về thiết kế. Hay đơn giản là hệ quả của việc cải tạo sân Santiago Bernabéu. Hoặc cũng có thể không đơn giản như vậy.
Trên quãng đường các cầu thủ Real Madrid đi từ xe buýt vào đến phòng thay đồ, đập vào mắt họ chỉ toàn là hình ảnh của vô số chiếc Cúp C1/Champions League danh giá trong phòng truyền thống. Khi thay đồ xong và bước ra sân, họ lại tiếp tục đi qua những bức ảnh ghi lại các khoảnh khắc biểu tượng đã biến câu lạc bộ này trở thành "độc nhất vô nhị" tại châu Âu.
Chi tiết này, dù có ý nghĩa hay không, đã phơi bày rất nhiều về văn hóa của đội bóng này: Chỉ có danh hiệu châu Âu mới đáng giá, phần còn lại coi như không tồn tại. Nỗi ám ảnh của họ là châu Âu và Quả bóng Vàng. Tất cả những thứ khác chỉ là món khai vị nhẹ nhàng. Và chỉ cần nhìn vào những con số thống kê là đủ để xác nhận thông điệp này đã ngấm sâu vào phòng thay đồ như thế nào.
Trong 10 mùa giải gần nhất, Real Madrid đã tranh đua 33 danh hiệu quốc nội nhưng chỉ giành được vỏn vẹn 10. Họ chỉ thắng 30% số danh hiệu Cúp Nhà Vua, La Liga và Siêu cúp Tây Ban Nha mà mình tham dự. Một bảng thành tích quá nghèo nàn đối với một đội bóng tầm cỡ như Real Madrid.
Ngay trong mùa giải này, chúng ta có thể thấy đội bóng này có khả năng trình diễn phiên bản tốt nhất của mình trước Manchester City, nhưng lại thể hiện một bộ mặt đáng thất vọng ngay trận đấu kế tiếp. Đó là vấn đề về thái độ, về khao khát, về ý chí và tham vọng. Và Madrid - chắc chắn là do hệ lụy từ thứ "văn hóa phô trương" mà ngài chủ tịch của họ luôn rao giảng - đã không thể "xắn tay áo lên" khi phải đá ở những sân bóng hoặc đối đầu với những đối thủ không đủ làm họ hưng phấn.
Đây không phải lỗi của Ancelotti, cũng chẳng phải lỗi của Xabi Alonso hay Arbeloa. Lỗi nằm ở chỗ Madrid là một câu lạc bộ "phân biệt giai cấp". Họ đặt cược tất cả vào một lá bài duy nhất. Nếu giành được Champions League... Bingo! Họ thắng đậm. Nếu không, đó sẽ là một mùa giải trắng tay.
Mùa giải trước đã diễn ra như vậy, và mùa giải này họ cũng đang ở trong tình thế được ăn cả ngã về không đó. Hôm nay, hiệp đấu đầu tiên với Bayern sẽ bắt đầu.
Thứ văn hóa "ít nỗ lực" hoặc "chọn lúc để nỗ lực" này không hề tồn tại ở Barcelona - đội bóng luôn biết cách tận dụng điểm yếu của đối thủ để trục lợi. Một minh chứng rõ ràng qua số liệu: Trong thập kỷ qua, dù Barça phải trải qua một trong những cuộc khủng hoảng kinh tế tồi tệ nhất lịch sử, họ vẫn giành được tới một nửa số danh hiệu quốc nội mà mình tham dự. Đó là một sự khác biệt nói lên rất nhiều điều về bản sắc của cả hai bên.
Albert Masnou
or post as a guest
Be the first to comment.










