FIFA luôn có những quyết định kỳ quặc như thế. Họ có thể tổ chức một giải đấu hoàn hảo, nhưng ngay sau đó lại tự tay phá hỏng nó bằng cách trao danh hiệu Cầu thủ xuất sắc nhất giải (MVP) cho một cái tên "an toàn" thay vì người giỏi nhất... Nhưng với người hâm mộ bóng đá như chúng ta, MVP duy nhất chỉ có một: chàng trai mang dòng máu La Masia, 19 tuổi, với cái thói quen đáng ghét là biến những điều tưởng chừng không thể thành dễ như ăn kẹo - Pau Cubarsí.
Những gì cậu nhóc này làm được là một đòn giáng mạnh vào mọi logic thông thường. Trong khi các trung vệ khác ăn mừng một pha phá bóng như thể họ vừa tìm ra phương thuốc chữa khỏi mọi bệnh tật, thì Cubarsí chơi bóng như một người đang thong dong giải ô chữ vào sáng Chủ nhật. Chẳng việc gì phải vội, kiểu gì bạn cũng sẽ giải xong thôi. Pau dường như đi trước trí não của mình tới 3 giây. Cầu thủ này làm chủ khoảng trống, làm chủ nhịp độ, làm chủ thời gian và nhân tiện đè bẹp luôn sự hoảng loạn của tiền đạo đối phương cho dù kẻ đó có tên là Kylian Mbappé đi chăng nữa.
Những con số thống kê đã đập tan mọi lập luận chính thức của FIFA. Tây Ban Nha kết thúc giải đấu với vỏn vẹn 1 bàn thua sau 7 trận, trở thành đội tuyển có hàng phòng ngự vững chắc nhất lịch sử World Cup. Ngẫu nhiên ư? Ngẫu nhiên sao được khi mọi đợt tấn công của đối thủ đều đâm sầm vào một cậu nhóc tuổi teen – người phòng ngự với sự chắc chắn, bản lĩnh và cứng cáp như một cột điện thoại "Parlem" cắm giữa dãy Pyrenees.
Trong khi đó, danh hiệu MVP lại trao cho Rodri. Một cầu thủ xuất sắc, không ai phủ nhận điều đó. Nhưng hãy nhìn xem: 0 bàn thắng, 0 kiến tạo, 0 cơ hội lớn được tạo ra, vỏn vẹn 3 lần rê bóng thành công trong cả giải đấu và không có nổi một danh hiệu MVP trận đấu nào.
Đem so sánh với Leo Messi: 8 bàn thắng, 4 kiến tạo, 8 cơ hội rõ rệt được tạo ra, 24 lần rê bóng thành công và 5 lần được bình chọn là Cầu thủ xuất sắc nhất trong 7 trận đã đấu thì Rodri càng không có cửa. Dù vậy, ngay cả Messi lần này cũng không nên nhận giải, vì bản chất của World Cup còn là việc phải giơ cao chiếc cúp vô địch. Kẻ thống trị thực sự chính là Cubarsí. Cầu thủ là chỗ dựa hơi thở cho cả tập thể Tây Ban Nha. Rào chắn biến nguy hiểm thành thói quen và sự ưu tú thành chuẩn mực. Ở tuổi 19, cậu ấy biến một kỳ World Cup trở thành giải đấu giao hữu mùa hè trên bãi biển Sant Pol.
Tôi chỉ trao điểm 0 duy nhất cho Pau và đó không phải là ở trên sân cỏ. Khi đến thời điểm ăn mừng và chọn nhạc bước lên sân khấu tại Madrid, cậu ấy lại chọn một bài hát ngớ ngẩn của Raphael. Và ở khoản đó thì đúng là cậu ấy đã "phản lưới nhà". Cầu thủ này đã có cơ hội vô giá để làm rạng danh quê hương, văn hóa và âm nhạc ngôn ngữ của mình bằng một ca khúc như "Diumenge sense drama" của Catarres. Nhưng cậu ấy đã không làm. Và điều đó lẽ ra sẽ rất tuyệt... bởi vì thực ra, trận chung kết đối với cậu ấy cũng chỉ như một ngày Chủ nhật êm đềm: trong khi những người khác hốt hoảng chạy theo vinh quang, thì cậu ấy, với sự thong dong quen thuộc, thản nhiên ngồi chờ nó đến. Như thể đã biết ngay từ ngày đầu tiên rằng chiếc cúp World Cup này đã thuộc về mình. Và đúng là nó đã thuộc về cậu ấy!
Lluís Carrasco
or post as a guest
Be the first to comment.






