Sau 20 năm, người hùng của đêm Paris tự hào nhìn lại ngày Barça hoàn tất một cuộc chinh phục khác tại châu Âu.
Vẻ mặt nghiêm nghị của Juliano Haus Belletti thay đổi hoàn toàn khi ông nhớ về những gì mình và các cổ động viên Barça đã trải qua vào ngày 17/05/2006. Người ghi bàn thắng quyết định vào lưới Arsenal hiện là huấn luyện viên của Barça Atlètic. Ông luôn tâm niệm về nỗ lực và tinh thần đồng đội để truyền dạy cho các cầu thủ trẻ.
Điều đầu tiên hiện lên trong tâm trí ông khi nghĩ về bàn thắng tại Paris năm 2006 là gì?
Đó là pha ăn mừng đầy cảm xúc và việc rất nhiều người trên thế giới vẫn nói với tôi về ngày đó (mỉm cười). Tôi nhớ mình đã quỳ xuống, hai tay ôm mặt… Trên TV, khoảnh khắc đó luôn được chiếu chậm… Đó là một dòng thác cảm xúc. Tôi đã ghi bàn trong một trận chung kết Champions League, dù ghi bàn vốn không phải là sở trường của tôi!
Ông nhớ gì về khoảnh khắc ngay trước khi tung cú sút? Điều gì đã chạy qua tâm trí ông lúc đó?
Là một hậu vệ biên, bạn luôn cố gắng dâng cao để kiến tạo. Vì vậy, khi nhận bóng từ Larsson, điều đầu tiên tôi nghĩ là kiểm soát bóng và chuyền ngược lại. Nhưng trời mưa rất to, tôi đang lao đến với tốc độ cao và đã rất sát đường biên ngang, nên tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc dứt điểm…
Và cú sút của ông đã đi qua hai chân Almunia để đi vào lưới.
Khi tôi khống chế bóng trong vòng cấm, một hậu vệ đối phương đang nỗ lực xoạc bóng để ngăn chặn. Tôi tập trung vào trái bóng hơn là khung thành vì tốc độ của pha bóng quá nhanh. Và đúng vậy, cuối cùng bóng đã đi qua háng Almunia và vào lưới.
Tại thời điểm đó, ông có nhận ra mình vừa làm nên lịch sử của Barça không?
Khi đang thi đấu thì không. Lúc đó còn 10 phút và Arsenal đã có những cơ hội rất rõ ràng, như cú sút của Thierry Henry mà Valdés đã cứu thua xuất sắc. Khi Larsson và tôi vào sân, họ đã thay đổi chiến thuật phòng ngự. Sau đó, khi tỷ số là 2-1, bộ tứ vệ chúng tôi quyết định không dâng cao nữa vì tuyến giữa lúc đó không còn cầu thủ thiên về phòng ngự. Chúng tôi chỉ cố gắng bảo toàn tỉ số.
Frank Rijkaard đã nói gì với ông trước khi ông vào sân lúc đang bị dẫn 1-0?
Rijkaard biết tôi là một hậu vệ biên có thiên hướng tấn công, nên ông ấy yêu cầu tôi dâng cao bên cánh phải để thực hiện các đường kiến tạo từ sát đường biên ngang. Đó cũng là điều ông ấy từng yêu cầu tôi ở trận tứ kết với Benfica và bán kết với AC Milan. Chúng tôi phải tấn công biên vì đối thủ chơi rất bó cụm ở trung lộ. Và đó là cách chúng tôi lội ngược dòng: bàn đầu tiên đến từ cánh trái và bàn thứ hai đến từ cánh phải sau pha phối hợp với Larsson.
Với góc nhìn của thời gian, ông đánh giá thế nào về tầm quan trọng của bàn thắng đó ở góc độ cá nhân?
Tôi học được rằng nỗ lực vì tập thể là điều vô cùng xứng đáng. Tôi từng là thủ môn futsal cho đến năm 15 tuổi và không có tài năng thiên bẩm xuất chúng, nên tôi phải nỗ lực để trở nên hữu ích cho đội bóng. Tôi luôn nói với con cái và các học trò rằng họ phải đặt tài năng của mình để phục vụ tập thể.
Hiện ông đang huấn luyện những cầu thủ thậm chí còn chưa ra đời khi ông ghi bàn thắng đó. Ông muốn thế hệ Culer mới hiểu điều gì về bàn thắng và đội hình năm đó?
Bàn thắng đó biến tôi thành nhân vật chính, nhưng tôi luôn nói rằng chúng tôi đã có một đội hình không thể tin nổi. Từ Valdés trong khung gỗ; Puyol, Márquez ở hàng thủ; Deco, Iniesta ở tuyến giữa cho đến Ronaldinho, Eto’o, Giuly trên hàng công… Năm 2006, chúng tôi đã mang niềm vui trở lại với câu lạc bộ này. Chúng tôi thắng vì đã tuân thủ các giá trị của Barça: nỗ lực, tham vọng, khiêm tốn và tinh thần đồng đội. Tôi ghi bàn, nhưng người hùng thực sự của chức vô địch đó chính là cả đội bóng.
or post as a guest
Be the first to comment.







