Thống kê ghi nhận anh là cầu thủ người Hà Lan ra sân nhiều nhất lịch sử FC Barcelona, nhưng khoảng trống về mặt di sản mà anh để lại thì số liệu chẳng thể nào khỏa lấp.
Frenkie de Jong là cầu thủ người Hà Lan thi đấu nhiều trận nhất trong màu áo Barça. Năm ngoái, anh đã vượt qua những cái tên lừng lẫy như Cocu, Koeman, Kluivert, Reiziger, Frank de Boer, Neeskens và thậm chí cả Johan Cruyff. Con số đó rất ấn tượng, nhưng điều thực sự đáng suy ngẫm lại nằm ở những gì đằng sau con số ấy. Thật khó để tìm thấy một cầu thủ nào gắn bó lâu đến thế với Barcelona mà khi ra đi, dấu ấn để lại lại nhạt nhòa đến vậy.
Không ai tranh cãi về tài năng của anh, điều đó thật vô lý. Người ta chỉ hoài nghi về tầm ảnh hưởng của anh. Kỹ năng kéo bóng, khả năng đâm xuyên các tuyến, tầm nhìn chiến thuật và cả cá tính chơi bóng của anh chính là lý do vì sao Barça từng phải bỏ ra một khoản tiền khổng lồ để chiêu mộ anh vào năm 2019. Thế nhưng, bản hợp đồng gia hạn mà Bartomeu để lại thì khó lòng có thể bào chữa. Chính vì tài năng ấy mà cảm giác thất vọng lại càng lớn. Người ta không thể đòi hỏi sự vĩ đại ở một cầu thủ trung bình. Nhưng với Frenkie thì có, bởi anh cập bến Camp Nou với vị thế của một trong những tiền vệ được định sẵn sẽ thống trị Châu Âu, để rồi 7 năm sau, chúng ta vẫn phải loay hoay tranh cãi xem anh thực sự đóng góp được gì cho lối chơi của Barça.
Tác động của anh lên lối chơi chỉ có thể gói gọn trong hai chữ thất thường, và thứ duy nhất duy trì liên tục trong suốt kỷ nguyên của anh tại Blaugrana là cuộc tìm kiếm vị trí tối ưu. Lúc thì anh cần đá tiền vệ mỏ neo, lúc lại cần một người đá cặp cùng, khi thì cần sự do tự, lúc lại phải dâng cao hơn. Frenkie được hứa hẹn quá nhiều bối cảnh lý tưởng hơn là những mùa giải thực sự thống trị. Không một huấn luyện viên nào nghi ngờ tài năng của anh, nhưng màn trình diễn trên sân lại chưa từng biến anh thành một nhân tố không thể chạm tới.
Thêm vào đó, thời gian gần đây anh lại lên tiếng quá nhiều. Anh nói về những thông tin mà anh cho là sai sự thật, về mối quan hệ với câu lạc bộ, về những lời đồn đoán xung quanh tương lai hay mong muốn được ở lại. Nhưng anh luôn làm điều đó dưới sự bảo vệ của kênh truyền hình chính thức câu lạc bộ, nơi báo chí cực kỳ dễ tính. Anh hoàn toàn có quyền tự bảo vệ mình khi cảm thấy sự thật bị bóp méo, nhưng việc lên tiếng trong một môi trường được che chắn quá an toàn thì lại quá dễ dàng.
Chúng ta cũng cần rạch ròi mọi chuyện. Chấn thương không phải là điều đáng trách, dù cách quản lý chấn thương có thể gây tranh cãi. Anh cũng không thể chịu trách nhiệm cho mọi vấn đề của một Barça từng sống trong khủng hoảng thể thao, tài chính và thượng tầng suốt một thời gian dài anh ở đây. Bản thân De Jong cũng đã cùng Barça giành được một vài danh hiệu. Điều đó cần được ghi nhận, nhưng chừng đó vẫn là chưa đủ.
Bởi vì di sản không chỉ được đo đếm bằng số trận đấu hay số cúp vô địch. Nó được đo bằng câu hỏi: Cầu thủ đó đại diện cho một Barça như thế nào? Cruyff đại diện cho một cuộc cách mạng. Neeskens là tinh thần chiến đấu. Koeman là cú sút lịch sử tại Wembley. Kluivert là những bàn thắng. Cocu là sự tin cậy. Ngay cả Davids, người xuất hiện ngắn ngủi chỉ vài tháng tại Barcelona, vẫn luôn gắn liền với tính cạnh tranh khốc liệt.
Chúng ta sẽ nhớ đến Frenkie như thế nào? Đó là một câu hỏi hóc húa. Ngay cả tấm băng đội trưởng của anh, sau sự ra đi của Ter Stegen hay Araujo, cũng tạo ra những nghi ngại bởi năng lực lãnh đạo mờ nhạt và sự gắn kết thiếu quyết liệt với màu áo này. Anh sẽ kết thúc sự nghiệp tại Blaugrana với tư cách là cầu thủ Hà Lan gắn bó lâu nhất vì anh đã chiến thắng trên phương diện thống kê từ lâu. Giờ đây, anh chỉ còn lại cuộc chiến duy nhất thực sự quan trọng: làm sao để khi rời đi, người ta nhớ đến di sản của anh vì một điều gì đó sâu sắc hơn là những con số vô hồn hay hình ảnh của một cầu thủ thi đấu hào hoa.
Enric Jové (SPORT)
or post as a guest
Be the first to comment.






