Mười năm sau ngày ông rời xa cõi tạm, ký ức về Johan Cruyff và tầm ảnh hưởng của ông đối với bóng đá vẫn vẹn nguyên như một thực thể sống. Hào quang của một thiên tài bóng đá kiệt xuất là không thể bàn cãi. Ông đến Barcelona khi đã là một ngôi sao thế giới, trẻ tuổi nhưng đã sở hữu những chiếc Cúp C1 và được coi là viên ngọc quý nhất của bóng đá toàn cầu. Sự xuất hiện của ông chính là mảnh ghép còn thiếu của Barça thời bấy giờ và giúp thổi bùng lên những kỳ vọng cực lớn. Mọi người bắt đầu tin rằng chức vô địch La Liga là khả thi. Và thực tế đã chứng minh điều đó. Đăng quang sau 14 năm chờ đợi là một chiến tích lẫy lừng, và kể từ đó, hình bóng Cruyff đã bám rễ vĩnh viễn vào lịch sử câu lạc bộ.
Thời gian làm cầu thủ tại Barcelona đã cách mạng hóa đội bóng và biến ông thành một biểu tượng, nhưng ở giai đoạn đó, người ta chủ yếu ca ngợi kỹ thuật cá nhân hơn là phân tích sâu xa. Chính giai đoạn làm huấn luyện viên mới tạo ra bước ngoặt "trước và sau Cruyff": đó là các khái niệm về bóng đá và chiến thuật. Đó là hệ thống của Rinus Michels, nhưng đã được nâng cấp. Ông đưa vào bóng đá vô vàn khái niệm chiến thuật, một lối chơi thông minh hơn. Trước đó, mọi thứ chỉ đơn giản là "bạn phải chạy nhiều hơn đối thủ". Còn với ông, bóng đá là thông tin, là sự hiểu biết thấu đáo về từng cầu thủ và đối phương. Cruyff đã đưa bóng đá tiến một bước dài.
Ông là một người tân tiến và cực kỳ quyết đoán: nếu có gì đó sai sót, chúng ta vẫn cứ tiến về phía trước, chẳng sao cả, bởi ông được phép mắc những sai lầm mà người khác không được phép. Ông đã mang đến một chiều không gian mới cho cuộc chơi và một triết lý luôn luôn tấn công.
Đó cũng là điều mà Barça hiện tại gợi nhớ nhất về ông: luôn tiến thẳng về phía trước. Đã có thời kỳ bóng đá quá chú trọng vào việc kiểm soát, cầm bóng và đôi khi trở nên nhàm chán. Vì vậy, khi nhìn một đội bóng như Rayo Vallecano vừa qua, nỗ lực muốn giành chiến thắng của họ là điều đáng trân trọng. Họ có thể đã hòa, nhưng cuối cùng thua 1-0, và chúng ta được xem một trận đấu hay.
Hiện nay, tôi thấy tinh thần đó ở những đội bóng khiêm tốn hơn như Rayo hay Celta - đội bóng từng dẫn 3-0 nhưng rồi để thua lại 4-3. Họ quan tâm đến việc ghi bàn hơn là việc để thủng lưới. Những gì xảy ra trong trận gặp Rayo là bình thường: một cách vô thức, sau một trận đấu căng thẳng tại Champions League, bạn sẽ tự cho phép mình thư giãn. Bạn nhập cuộc trong trạng thái "ngái ngủ", suýt thủng lưới và đối thủ thì ngày càng hưng phấn. Trong bóng đá hiện đại, không ai có thể thắng trận với đôi tay đút trong túi quần cả.
GÓC KỶ NIỆM: Năm đầu tiên ấy... Johan Cruyff trong năm đầu tiên làm cầu thủ tại Barcelona là một màn trình diễn độc nhất vô nhị. Từ năm thứ hai trở đi, mọi thứ trở nên phức tạp hơn nhiều. Nhưng năm đầu ấy, ông không chỉ là niềm cảm hứng cho chúng tôi hay khán giả tại Camp Nou. Ngay cả trong những chuyến làm khách (sau khi màn ra mắt bị trì hoãn vì rắc rối giấy tờ từ phía Liên đoàn bóng đá Hà Lan), khán giả đối phương cũng kéo đến sân chỉ để xem ông diễn. Thậm chí, tôi còn nhớ rằng nếu các hậu vệ đối phương đá xấu với Cruyff, chính cổ động viên của họ lại la ó chính cầu thủ đội nhà. Tất nhiên sau này điều đó đã thay đổi: từ năm thứ hai, mỗi cú đá vào chân Cruyff lại được vỗ tay tán thưởng. Nhưng sau tất cả, những gì còn sót lại từ ông và đang hiện hữu trong Barça của Flick chính là ý chí luôn tìm kiếm bàn thắng. Và cứ mười lần như vậy, có đến tám lần bạn sẽ thành công. |
Carles Rexach
or post as a guest
Be the first to comment.










