Điều đầu tiên chúng ta phải làm là chúc mừng Hansi Flickvì một kế hoạch tiếp cận trận đấu xuất sắc và chúc mừng các cầu thủ vì đã cháy hết mình trên thảm cỏ. Từ đầu chí cuối, họ đã áp đặt lối chơi lên một Atlético dù đạt được mục tiêu đi tiếp nhưng đã để lại một hình ảnh bạc nhược, quá phụ thuộc vào những "chiêu trò" hơn là bóng đá.
Hansi Flick, lần này, đã thể hiện sự hoàn hảo không tì vết. Ông biết cách kìm hãm sự hưng phấn của các học trò và nhờ đó Barça không chơi bóng bằng những cảm hứng nhất thời, mà chơi bằng cái đầu lạnh. Những chàng trai áo Lam-Đỏ đã kiểm soát hoàn toàn nhịp độ trận đấu, biết khi nào cần tăng tốc và khi nào cần ru ngủ đối phương. Thậm chí, ngay cả khi Koundé rồi sau đó là Balde phải rời sân vì chấn thương, kịch bản ban đầu vẫn không hề bị chệch hướng. Họ có một kế hoạch, và họ thực thi nó với một niềm tin sắt đá - thứ mà gần đây chúng ta không phải lúc nào cũng được chứng kiến. Trong những đêm đại chiến, niềm tin đó quý giá như vàng mười.
Mục tiêu là bước vào giờ nghỉ với hai bàn dẫn trước và họ đã làm được. Đó là công lao của Flick, nhưng cũng phải nói thẳng thắn do có Pedri trong đội hình mà Barça như được thay da đổi thịt. Không chỉ là vì cậu ấy chơi hay mà là vì cậu ấy sắp xếp lại trật tự cho những người xung quanh. Pedri mang lại sự điềm tĩnh, mang lại ý nghĩa cho từng đường bóng và trên hết là cảm giác rằng mỗi pha kiểm soát bóng đều ẩn chứa một ý đồ sắc lẹm. Có cậu ấy, Barça tìm lại hình bóng của một tập thể từng khiến cả thế giới say đắm: một đội bóng thống trị mà không cần phải ồn ào.
Tất nhiên, chúng ta đã nhớ Robert Lewandowski. Trong những trận cầu mà mỗi chi tiết nhỏ đều mang sức nặng ngàn cân, một tiền đạo đẳng cấp như anh sẽ biến một trận đấu "trong tầm kiểm soát" trở thành một trận đấu "kết liễu đối thủ". Thiếu vắng Lewy, Barça buộc phải tìm đến những giải pháp giàu thể chất hơn. Araujo đã đảm nhiệm vai trò đe dọa để gây áp lực lên quân đoàn của Simeone như thể đội bóng muốn chứng minh rằng họ cũng biết cách chiến đấu trong bùn lầy. Và họ đã làm được. Nhưng dẫu vậy, cảm giác về một nhát dao quyết định để kết liễu đối thủ khi họ đã ở sát bờ vực vẫn là điều còn thiếu sót.
Sau tất cả, điều ý nghĩa nhất lại nằm ở một khía cạnh khác. Thánh địa Camp Nou đã ca ngợi đội bóng bằng một tinh thần thỏa mãn và kiêu hãnh. Có nỗi buồn và sự kiệt sức khi tiếng còi mãn cuộc vang lên, đúng vậy, nhưng cũng có một minh chứng hiển nhiên: Barça này biết cách chiến đấu, biết cách vắt kiệt sức lực và biết cách khiến người ta phải yêu mình. Và khi một đội bóng làm được điều đó ngay cả trong sự thất vọng về kết quả thì đó chính là dấu hiệu cho thấy một điều gì đó vĩ đại đang được xây dựng.
Joan Vehils
or post as a guest
Be the first to comment.



