Uri Rosell: "Người ta bảo tôi điên khi rời Barça để sang Mỹ ở tuổi 19"

Uri Rosell cùng khoác áo Barça Atletic với Jeffren

Cantera
Typography
  • Smaller Small Medium Big Bigger
  • Default Helvetica Segoe Georgia Times

Giải nghệ và hiện đang định cư tại Los Angeles, tiền vệ trưởng thành từ La Masia từng là người tiên phong trong việc tìm kiếm con đường mới. Giờ đây, anh tận hưởng niềm vui bên cạnh những thần tượng thuở nhỏ trong màu áo Barça Legends.

Có một cuộc sống khác ngoài Barça. Đó là kết luận của đa số những cầu thủ xuất thân từ La Masia nhưng không thể trụ lại đội một. Uri Rosell là một trường hợp đặc biệt. Cách đây 14 năm, khi khái niệm MLS (giải nhà nghề Mỹ) vẫn còn là "nghĩa địa của các ông lão", anh đã dũng cảm rời Barça B để sang Kansas City khi chưa tròn 20 tuổi. Hãy cùng trò chuyện với Uri về hành trình đơn độc nhưng đầy quả cảm này.

Uri, hãy kể cho chúng tôi nghe về sự chuyển giao sau khi giải nghệ của anh.

Chuyển giao luôn rất phức tạp vì bóng đá đã trở thành máu thịt của bạn suốt bao năm. Bạn đang ở đỉnh cao, thuộc nhóm 1% người có thể trở thành cầu thủ chuyên nghiệp, rồi bỗng chốc bạn đi làm trong một văn phòng bên cạnh những người vừa mới ra trường. Tôi may mắn vì đã chuẩn bị tâm lý và học hỏi từ trước. Thay vì làm HLV, tôi muốn dấn thân vào mảng kinh doanh thể thao.

Oriol Rosell in Kansas

Uri Rosell trong màu áo Kansas City

Anh kiên quyết từ chối làm HLV vì không có sự "ám ảnh" với băng ghế chỉ đạo?

Đúng vậy. Để làm HLV, bạn phải có đam mê cực độ, về nhà là phải xem video trận đấu suốt ngày. Tôi thì không. Sau khi tập xong, tôi về nhà và gần như không xem bóng đá. Tôi hiểu mình có thể làm tốt nhờ kinh nghiệm thi đấu, nhưng tôi không muốn cuộc sống bấp bênh, cứ thua 4-5 trận là phải dọn nhà đi nơi khác.

 

Nước Mỹ đã thay đổi cuộc đời anh. Năm 2012, khi anh quyết định đi, người ta nói gì?

Lúc đó mọi người bảo tôi: "Cậu điên rồi, rời Barça để sang Mỹ chỉ đến để dưỡng già sao?". Nhưng với tôi, đó là cơ hội học tiếng Anh, trải nghiệm văn hóa. MLS khi đó đang phát triển và tôi muốn là một phần của nó. Đó là quyết định sáng suốt nhất đời tôi. Chỉ 6 tháng sau, tôi là cầu thủ Tây Ban Nha đầu tiên vô địch MLS. Nhờ bước đệm đó, tôi mới có thể trở lại châu Âu khoác áo Sporting Lisbon và đá tại Champions League.

 

Anh đánh giá thế nào về "hiệu ứng Messi" tại MLS hiện nay?

MLS có hai cột mốc: Đầu tiên là Beckham, người đưa giải đấu ra ánh sáng toàn cầu. Cột mốc thứ hai chính là Messi. Sự hiện diện của anh ấy như đổ thêm xăng vào lửa. Giờ đây, mỗi khi Inter Miami đi khách, họ không đá ở sân 20.000 chỗ nữa mà phải thuê sân bóng bầu dục 70.000 chỗ để phục vụ khán giả. MLS giờ không còn là giải đấu của dân giải nghệ, mà là giải đấu đào tạo và xuất khẩu cầu thủ.

Uri Rosell v Pique v Guardiola

Uri Rosell tập luyện cùng Pique dưới sự chỉ đạo của Pep Guardiola

Nhìn lại thời ở La Masia, anh có thấy cầu thủ trẻ đang quá "mộng mơ" về đội một mà quên đi thực tế?

Ở thời điểm của tôi, đội một có Pep Guardiola với dàn tiền vệ Xavi, Iniesta, Busquets, Cesc... Tôi phải thực tế: tôi không thấy tương lai rực rỡ cho mình ở đó. Tôi chọn ra đi để trở thành nhân vật chính thay vì mòn mỏi ở các đội dự bị. Ngày nay có vẻ khác hơn vì CLB đang tin dùng cầu thủ trẻ nhiều hơn.

 

Trong thế hệ của anh, Sergi Roberto là người trụ lại. Anh còn nhớ ai khác không?

Sergi Roberto là đại diện tiêu biểu nhất. Ngoài ra còn có Marc Muniesa, Ivan Balliu, Sergi Gomez... đều có sự nghiệp rất ổn. Chúng tôi vẫn giữ liên lạc và thỉnh thoảng tụ tập ăn tối. Còn về Cristian Ceballos, anh ấy là một thiên tài thực sự với cái chân trái ma thuật, nhưng có lẽ áp lực bị gán mác "Messi mới" khi mới 15 tuổi đã khiến anh ấy không thể vươn tầm như kỳ vọng.

 

Hiện tại anh đang chơi cho Barça Legends. Cảm giác thế nào khi đá cùng Ronaldinho hay Rivaldo?

Đó là món quà lớn nhất mà bóng đá tặng tôi. Thật không thể tin nổi khi nhìn vào mắt Ronaldinho hay Rivaldo để thực hiện một đường chuyền. Mới đây ở Indonesia, chúng tôi đá với Del Piero, Cannavaro hay Ribery. Thậm chí Ribery còn giẫm vào chân tôi và đến xin lỗi. Những tình huống thật siêu thực! Trong trận El Clásico với các huyền thoại Real Madrid, tôi lỡ đà áp sát hơi mạnh khiến Marcelo và Figo nổi cáu (cười), tôi quên mất là mình đã giải nghệ. Tôi chỉ biết cảm ơn vì vẫn được đại diện cho Barça đi khắp thế giới.

 

Anh nhận xét thế nào về đội hình của Hansi Flick hiện tại?

Dù lệch múi giờ 9 tiếng nhưng tôi vẫn cố theo dõi. Tôi cực kỳ ấn tượng với bản lĩnh của các cầu thủ trẻ. Việc Flick đặt niềm tin vào cantera là một quyết định đúng đắn, tạo nên sự phấn khích cho người hâm mộ. Là một Culer, tôi thấy tự hào khi thấy những "người nhà" đang chinh chiến ở đẳng cấp cao nhất.

Write comments...
or post as a guest
Loading comment... The comment will be refreshed after 00:00.

Be the first to comment.