Frank Rijkaard từng nhận được sự yêu mến đặc biệt trên băng ghế chỉ đạo Barça nhờ phong thái "thiền" và những thành công vang dội. Hãy cùng lắng nghe những người từng gần gũi ông kể về những khoảnh khắc không ngờ tới phía sau ánh đèn sân khấu.
Frank Rijkaard (sinh năm 1962, tại Amsterdam) là một huấn luyện viên được lòng giới truyền thông đến mức trong ngày chia tay, các phóng viên đã tặng ông một chiếc áo phông với thông điệp: “Mai fumaràs sol” (Ông sẽ không bao giờ phải hút thuốc một mình).
Cử chỉ đó mang rất nhiều ý nghĩa, bởi trong giới phóng viên vẫn thường truyền tai nhau những giai thoại chưa từng được công bố, và hầu hết chúng đều gắn liền với sở thích hút thuốc của chiến lược gia người Hà Lan.
Một trong những câu chuyện được nhắc đến nhiều nhất là cách ông thuyết phục cơ trưởng và tiếp viên để được hút thuốc trên máy bay. Hay như "làn sương mù kiểu London" đặc quánh trong văn phòng mỗi khi ai đó đến phỏng vấn, nơi đôi mắt đỏ lừ của ông hiện ra giữa làn khói trắng. "Cảm giác như bước vào một chiều không gian khác vậy", một phóng viên hồi tưởng.
Mỗi người đều có một "khoảnh khắc Rijkaard" của riêng mình. Ferran Correas (hiện đang làm việc tại SPORT) nhớ lại: "Một ngày nọ, khi vừa rời tòa soạn ở phố Paral·lel, một chiếc xe Mini liên tục bấm còi phía sau tôi. Tôi tiến lại gần và hóa ra đó là Frank. Ông ấy bảo đang đi tìm một tiệm tạp hóa duy nhất ở phố Nou de la Rambla có bán loại thuốc lá ông thích."
Loại thuốc mà Rijkaard tìm kiếm không phải hàng thông thường. Đó là một loại thuốc đặc trưng của Hà Lan. Chus Carrillo, giám đốc BarçaTV thời điểm đó, đã có cơ hội nếm thử khi "đúng người, đúng thời điểm".

Trong một buổi họp báo giữa tuần, kim đồng hồ đã chỉ 2 giờ kém 15 nhưng vẫn trễ mất nửa tiếng. Trên sóng truyền hình, người ta phải kéo dài thời gian bằng đủ mọi cách: quảng cáo, phát lại bàn thắng... Trong phòng điều khiển, không khí vô cùng căng thẳng. Carrillo quyết định xuống phòng thay đồ và bắt gặp Rijkaard vừa bước ra khỏi văn phòng.
- "Míster, que no hay rueda de prensa?" (Cụ ơi, Cụ không định họp báo à?"
- "Tranquillo, facciamo una sigaretta" (Bình tĩnh nào, làm điếu thuốc đã)
Họ ngồi xuống khu vực tiếp tân đối diện phòng thay đồ của trọng tài. Rijkaard rút ra một điếu thuốc Hà Lan không đầu lọc, cực nặng. Carrillo rít một hơi và gần như không thể thở nổi. Cả hai ngồi im lặng tuyệt đối. Bên ngoài, các phóng viên bắt đầu la ó vì thiếu kiên nhẫn. Carrillo không biết phải nói gì, thầm nghĩ: "Mình là cái quái gì mà dám giục ông ấy chứ?". Trong khi đó, Rijkaard vẫn thản nhiên nhả khói với ánh mắt xa xăm.
Khi hút xong, ông đứng dậy:
- "Được rồi, đi thôi."
Và họ tiến vào phòng họp báo như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

"Tôi vừa hát cho họ nghe mà chẳng ai nhận ra cả"
Rijkaard có nhịp điệu nói chuyện chậm rãi như nhạc reggae và thường hất cằm để nén những tiếng nấc do thói quen uống Coca-Cola Light. Phong thái của ông toát lên vẻ "thiền", để mọi thứ thuận theo tự nhiên mà không bao giờ gượng ép.
Trong các buổi họp báo, ông thường xuyên cảm thấy buồn chán. Mỗi khi không biết nói gì, ông sẽ đáp: "Đó là một động lực bổ sung" - một cách để xua tan những câu hỏi sáo rỗng bằng một câu trả lời sáo rỗng khác.
Một trong những khoảnh khắc kỳ lạ nhất là trước trận gặp Alcoyano. Khi được hỏi về việc Chủ tịch Laporta nói đội bóng có "vấn đề trên sân khách", ông trả lời bằng lời bài hát: "Tôi không khóc. Đừng mất hy vọng. Tôi biết nó sẽ đến, sẽ đến."
Mọi người ngơ ngác hỏi lại: "Cái gì sẽ đến?". Ông đáp: "Bóng đá đẹp". Nữ phóng viên Sandra Sarmiento là người duy nhất nhận ra đó là lời bài hát 'Para que tu no llores' của Antonio Carmona. Rijkaard sau đó thú nhận: "Tôi vừa hát cho họ nghe trong đó mà chẳng ai nhận ra cả."

"Sao ông không giải thích điều đó với báo chí?"
Khi không có máy quay, Rijkaard là một con người khác. Ricard Torquemada (Catalunya Ràdio), một trong những phóng viên thân thiết nhất với ông, nhớ lại: "Đôi khi trong họp báo ông ấy trả lời lạc đề, nhưng thực tế Frank hiểu rất sâu về bóng đá. Có lần tôi hỏi: 'Sao ông không giải thích với báo chí?', ông ấy chỉ cười: 'Thôi, không cần thiết'. Như thể ông ấy sống trong thế giới riêng của mình vậy."
Rijkaard đóng vai "hiền", một người anh lớn của các cầu thủ, trong khi trợ lý Ten Cate đóng vai "ác". Ông là một người Hà Lan khác biệt: không trực diện hay thô ráp. Ông ghét sự xung đột và đôi khi chọn cách "giả vờ làm người Thụy Điển" (ngó lơ vấn đề) để tránh va chạm.
Lối quản lý "mắc kê nô" (laisser faire) này từng bị chỉ trích khi ông đối xử với những ngôi sao như Ronaldinho. Ông thường chờ đợi các vấn đề tự giải quyết hơn là đối đầu trực tiếp. Điều này có thể khiến đoạn kết của ông tại Barça hơi buồn, nhưng lại giúp ông trở thành huấn luyện viên được các học trò yêu quý nhất cho đến tận ngày nay.
Trong những năm tháng tại Barcelona, ông sống ở khu Pedralbes, ăn rất nhiều thịt nguội Jabugo và không rời nửa bước khỏi người bạn thân Claudio Losardo (người kiêm nhiệm mọi vai trò từ cố vấn đến thư ký). Với Frank, việc đối phó với những căng thẳng của cuộc sống thực tại thật tẻ nhạt. Ông chỉ muốn tận hưởng cuộc sống; còn những việc khác đã có Claudio và Ten Cate lo liệu.
or post as a guest
Be the first to comment.






