Hơ, rõ là Maradona đá bóng hay bao nhiêu thì hiện tại thành tích huấn luyện dở bấy nhiêu. Tương lai thì chắc chắn sẽ tiến bộ hơn vì chả thể nào kém hơn được nữa

.
Sẽ chẳng có gì bất ngờ nếu Maradona dẫn dắt Argentina vô địch WC2010, nhưng sẽ là tai họa nếu không qua nổi vòng loại. 2 hôm nay đọc trên TTVH thấy có nhà báo Hoàng Nhật viết về Maradona. Bài đầu...chửi, nói đểu, bới móc "Cậu bé vàng" là kẻ đồng bóng chỉ thích trượt nước hơn là huấn luyện. Vừa rồi lại có một bài chửi khéo tiếp đến Messi theo kiểu... chỉ biết đá hay ở những trận cầu "nhỏ" như Liga hay Champions League. Nói thật tớ chỉ muốn vả vào mồm một cái cho hả dạ (các bác ở xã đừng hiểu lầm tớ nhé).
Lão đó chả biết đếch gì về Argentina. Dù có bị loại đi nữa thì xin nói thẳng cả cái vòng loại này hay nhiều vòng chung kết trước nữa không có đội nào đáng xem bằng Argentina. Đội thì mạnh mà lại thua, đá linh tinh thì lại thắng...may, vân vân và vân vân các chuyện xoay quanh Argentina trên sân cỏ đáng được nhắc đến hơn là chuyện ăn chơi của cầu thủ các đội khác. Argentina là đội đá đẹp và xứng đáng vào WC. Còn Maradona là một thánh sống của đất nước đó và không ai dám, kể cả là đám nhà báo bố láo bố toét thế nào đi nữa cũng chả dám chửi mắng xơi xơi. Thế mà ở Việt Nam ta có đứa nó cho mình cái quyền được phán xét "Cậu bé vàng" như thể nó vừa dẫn dắt Việt Nam vô địch cái cúp ao làng đi nữa. Xin thưa, ở vào giai đoạn Maradona nhận dẫn dắt Argentina thì chỉ có sự dũng cảm của chính ông mới dám ngồi vào cái ghế mà liên đoàn mời lên mời xuống Bianchi, Pekerman... cũng chả dám nhận. Argentina đá dở hiện tại có gốc nguồn từ trước và tốt nhất là mong đợi họ qua cơn nguy khốn hơn là nghĩ một kẻ đóng thế trở thành siêu sao hoàn hảo, nhất là với kẻ tay mơ như Maradona.
Maradona trượt nước thì đồng bóng ư? Nếu giả sử Palermo ghi bàn, anh ta cứ lầm lì đi về giữa sân như thể Peru là con tép thích ghi bàn lúc nào mà chả được và cả khán đài im lặng theo kiểu đã thắng cả rổ trứng và chỉ mong về nhà cho đỡ ướt...rồi Maradona cũng phải hình sự hóa bằng cách lạnh lùng nhìn vào Palermo ý chừng "Chú còn kém lắm"....tất cả im lặng và im lặng để đỡ đánh vào nỗi đau của kẻ bên kia chiến tuyến, bên kia bờ vui thì chắc chúng nó sẽ vị tha mà không ném đá ta như gã nhà báo Việt Nam. Bóng đá phải như thế mới gọi là bóng đá, phải trào dâng cảm xúc chứ không phải ngồi câu cá ngẫm thế sự. Bóng đá phải có những kẻ như mợ Moan thì thế giới mới hiểu ra cái mình thiếu, Chelsea mới nổi tiếng và nhiều người yêu mến Chelsea thật ra là vì "mợ" ý đó. Bóng đá phải có cảnh Pep chạy tung tăng đấm 2 tay lên trời vui xuống tột bậc khi Iniesta ghi bàn dù chỉ là gỡ hòa ở trận bán kết thay vì làm điều đó ở trận chung kết có tính chất còn quan trọng hơn. Và giờ bóng đá tự nhiên trở lên đẹp hơn khi Maradona...trượt nước! Bản thân mỗi cầu thủ ngoài mong muốn người thầy của mình giỏi về chuyên môn thì họ cũng cần người thầy tâm lý như một người anh trai. Chính sự thương mại hóa bóng đá và chuyên nghiệp hóa bóng đá đã khiến cho các cầu thủ kỷ luật hơn và cũng mất đi sự hồn nhiên vốn có. Messi chả mong gì Pep là người cha mà mong Pep vỗ vai ân cần "làm ly với anh đi Mặt xị". Chắc những huấn luyện viên kiểu đó được coi là trẻ con, là trái khoáy.
Chả phải nhìn đâu xa, ngay ở Việt Nam, vị huấn luyện viên xuất sắc nhất Calisto đã từng có những hành động phá cách theo kiểu chả giống ai của mình. Những thành tích chính là điều phá bỏ mọi nghi ngờ tốt nhất. Xét theo khía cạnh đó thì đúng là Argentina và Maradona đang khiến mọi người nghi ngờ. Chính vì thế Menotti mới nói "chả có dàn nhạc nào chơi hay khi nhạc công ở châu Âu còn nhạc trưởng ở Buenos Aires".
Hãy cứ thử chờ xem khi bắt đầu World Cup với gần 2 tháng tập luyện bên nhau thì các cầu thủ đá ra sao. Còn bây giờ đúng là phải cầu chúa cứu giúp Argentina, cứu giup bóng đá thể giới, cứu giúp đời sống bóng đá Việt Nam khỏi những kẻ khốn nạn như lão nhà báo bên TTVH.