Barça và thế hệ kỳ diệu
Ở giai đoạn cuối của kỷ nguyên Bartomeu, việc tìm hiểu đội hình Barça giống như một cuộc thử thách tâm lý thực thụ. Nó đại loại như việc bạn mở chiếc tủ lạnh trong một căn hộ sinh viên: Bạn cảm thấy rằng mình sẽ tìm thấy thứ gì đó bên trong nhưng tốt nhất là đừng soi xét quá kỹ nếu không muốn ngất xỉu vì đói và thiếu calo…
Những cái tên từng là nhân vật chính trong giấc mơ của chúng ta vào năm 2021 nếu đem so sánh với những chàng trai vừa rời sân trong những tràng pháo tay không ngớt vào thứ Ba vừa qua, trông chẳng khác nào một trò đùa. Thời đó, danh sách ra sân toàn những cái tên mà giờ đây nghe như những hồ sơ lưu trữ bị thất lạc:
Dest, Braithwaite, Pjanic, Coutinho, Lenglet, Trincao, Matheus, Junior Firpo… À, và tất nhiên là cả
De Jong - chàng trai người Hà Lan với mái tóc bồng bềnh trong gió, người dường như luôn ở đây dù chẳng ai mảy may để ý đã từng được săn đón cho một chiến lược thể thao được cho là 'Hơn cả một kế hoạch' mà ngày nay trông chẳng khác gì chiếc bánh flan nhão nhoét.
Đó là thứ Barça mà chúng ta được thừa hưởng. Một bảo tàng của những sự cấp bách. Một bộ sưu tập của những mảnh vá. Một đội bóng dường như được thiết kế bởi một kẻ ảo tưởng đang say xỉn. Không có bản sắc Catalan, chẳng có hơi thở La Masia và tuyệt nhiên, hoàn toàn không có một sợi dây liên kết nào với người hâm mộ.
Nhưng rồi, ai đó đã khép lại cánh cửa quá khứ ấy. Hôm nay, họ đã quyến rũ chúng ta bằng những đứa trẻ. Những đứa trẻ "của nhà trồng được", những đứa trẻ cực kỳ tài năng. Những cậu nhóc xuất hiện một cách bất ngờ đến mức ta có cảm giác bất cứ lúc nào cũng sẽ có một vị giáo sư ló đầu ra hỏi xem ai đã cho phép chúng trốn học để vào nô đùa trong một sân vận động đang thi công ở cuối đại lộ Pius XII.
Kìa là
Cubarsí, người phòng ngự với sự điềm tĩnh của một cựu binh trong khi đáng lẽ lúc này cậu ta phải đang ngồi ôn lại các tác phẩm của Immanuel Kant. Kìa là
Marc Bernal, người làm chủ tuyến giữa của đội bóng hay nhất thế giới với sự tự nhiên như thể người ta đi dạo. Hay
Lamine Yamal, cậu thiếu niên chơi bóng như thể vừa xuyên không từ tương lai về để dạy chúng ta những màn ảo thuật. Một bộ khung xương sống mà xét về độ tuổi, lẽ ra nên đưa bạn đến giải nhi đồng Danone Cup hơn là trận chung kết tại Budapest… Nhưng không, cả thế giới đang phải ngoái nhìn. Bởi vì Barça này không chỉ thi đấu: Họ đang yêu, họ gieo hy vọng, họ mê hoặc lòng người. Họ sở hữu sự pha trộn nguy hiểm giữa tài năng thiên bẩm và sự không biết sợ hãi, biến mỗi trận đấu thành một lời hứa hẹn.
Và đằng sau ánh đèn sân khấu, là cái nhìn điềm tĩnh của Flick, Deco, Bojan, Alexanco, Echevarría, Soler hay bao người khác – những người đã biến sự nghèo khó và túng quẫn thành phép màu. Nếu ai đó đặt bức ảnh của năm 2021 bên cạnh bức ảnh của bây giờ, kết luận rút ra thật sự quá khác biệt: Từ việc sưu tầm những rắc rối, chúng ta chuyển sang sưu tầm những điều phi thường.
Vì vậy, đã đến lúc chúng ta nên bắt đầu thừa nhận điều này:
Khi một đội bóng mà dàn trụ cột còn chưa cần dùng đến dao cạo râu lại chơi bóng hay đến nhường ấy, thì điều khôn ngoan không phải là giữ sự lạc quan. Mà là hãy mơ những giấc mơ lớn lao. Mơ một cách vĩ đại. Một cách ngạo nghễ và không cần phải xin lỗi bất kỳ ai.
Lluís Carrasco