"Ta thường nghe Pelê chịu bao cú chặt chém ko thương tiếc trong world cup 1970 nhưng vẫn đưa đội tuyển Braxin đến chức vô địch. Maradona với bàn tay của chúa ra đem về thắng lợi 2-1 cho Achentina trước Sư tử Anh trong trận bán kết world cup 1986. Từ xa xưa, các danh thủ lớn hy sinh thân mình vì đội tuyển quốc gia world cup nào cũng có. Giả sử những danh thủ đó cứ khư khư giữ chân để đá cho câu lạc bộ thì cũng chết già xó cửa, sao cho lưu danh cùng lịch sử bóng đá được. Các ngươi là cầu thủ, ít học hành nên ít vốn liếng văn hoá, nghe những chuyện ấy nửa tin nửa ngờ. Thôi, những chuyện xa ta ko nói đến nữa, nay ta chỉ kể chuyện Đan Mạch, Hy Lạp mới đây.
HLV Morten Olsen là người thế nào? Học trò của y là anh em nhà Laudrup, là Hendric Larson… là người thế nào mà đưa đất nước Đan Mạch vốn chỉ được biết tới qua những câu chuyện cổ Andecxen, đường đường đánh bại Hà Lan với những Gulit, Van Basten, Ricard …đều đang ở đỉnh cao phong độ, rồi đoạt chức vô địch Euro1992 . Khiến cho con cháu những chú lính chì đến nay vẫn đội ơn sâu?
HLV Otto Rehhagen là người thế nào? Giannan Pocolos, Zagorakis cũng chẳng phải là những nhân vật anh hùng trong thần thoại như Odissey, như Aschile.. mà đưa đội bóng Hy Lạp đăng quang giải đấu Euro 2004.
Huống chi ta cùng các ngươi sinh ra phải thời buổi đất nước mới thoát khỏi chế độ bao cấp, lớn lên thì vừa chân ướt chân giáo gia nhập WTO. Ngó thấy Kiatisuk, Thông Lao của Thái Lan làm mưa làm gió trên sân cỏ nội. Tốn bao tiền lương cho những chân sút ngoại đến mà ko nâng được tầm đội bóng nước nhà lên một bậc. Há chẳng xấu hổ lắm sao?
Ta thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa, chỉ căm tức rằng chưa một lần nhìn thấy đội tuyển Việt Nam đăng quang ở đấu trường nội địa, chưa một lần được tham dự World Cup. Dẫu cho tốn bao nhiêu tiền mua vé cổ vũ, mua Tivi màn hình phẳng để xem ta cũng vui lòng. Các ngươi tập tành đi lên chuyên nghiệp đã lâu, áo số toàn mặc hàng hiệu Adidas, Nike; cơm 10 USD một bữa. Đá hay mà lương thấp thì ta cấp bổng lộc, đi thi đấu xa thì đã có boeing, gần thì có xe đưa đón. Lúc trận mạc ngươi đá thì ta cổ vũ. Cách đối đãi khác gì đất nước Achentina cưng đứa con Maradona thuở trước.
Nay các ngươi nhìn đất nước chưa một lần dự World Cup mà ko biết lo, chưa một lần đăng quang ở đấu trường châu lục mà không biết thẹn; Cũng có đội tuyển quốc gia mà world cup cứ phải cổ vũ cho Pháp, cho Braxin…mà không biết tức. Hoặc lấy việc chơi Playstaytion làm vui đùa, lấy cá độ làm tiêu khiển. Hoặc lấy việc thắng Lào, Campuchia… ra mà tự cao tự đại. Nếu phải thi đấu với Nhật Bản, Hàn Quốc thì chiến thuật trong Playstaytion làm sao thắng được những đội bóng có chiến thuật biến hoá, đa dạng. Tiền của thì nước nhà có được bao nhiêu? Liệu có thể lo lót cho trọng tài bắt thiên vị mà thắng được không? Lúc ấy, chẳng những các ngươi chịu nhục trên sân, người hâm mộ cả nước còn mặt mũi nào khi đi ra nước ngoài vì chẳng một ai biết đến Hồng Sơn, Huỳnh Đức, Công Vinh, Huy Hoàng… là ai? Lúc bấy giờ các ngươi có thấy hổ thẹn không?
Nay ta bảo thật các ngươi nên nhớ một câu: “đặt niềm tin của người hâm mộ làm động lực thi đấu, đặt chiến thuật của Alfred Riedl làm cốt lõi”. Chăm chỉ luyện tập, sử dụng đa dạng bóng ngắn, bóng dài, bật tường, chọc khe, để cầu thủ nào cũng khoẻ như Lampard, khéo như Ronaldinho, nhãn quan chiến thuật tốt như Kaka và dứt điểm tốt như Crespo.
Nay chúng ta đã vào tới Tứ kết, chẳng lẽ chúng ta lại để thua đậm Irac giống như thua Nhật. Như vậy, chẳng những tiếng tăm tạo dựng được ở vòng bảng cũng chỉ như bong bóng xà phòng, mà để cho người Thái dù đã bị loại cũng có thể cười vào mũi là “ăn may!”, để cho các bậc đàn anh như Hồng Sơn, Huỳnh Đức xoa đầu mà bảo: “các chú còn phải cố gắng nhiều!”.
Làm rạng danh đất nước, chẳng những ẵm trọn giải thưởng hơn 3 tỷ, mà các ngươi có thể cười vào mũi người Thái, khiến cho Kiatisuk mỗi lần nhìn thấy Công Vinh là kính cẩn nghiêng mình, khiến cho Quốc Vượng, Văn Quyến xấu hổ đến mức khi ra tù không dám đá bóng trở lại.
Hà Nội đã có 3 đêm không ngủ. Người hâm mộ cả nước đang nóng lòng chờ những đêm không ngủ tiếp theo.
Ta viết bài hịch này để các ngươi biết niềm tin của người hâm mộ đã và đang đặt trọn vào các ngươi và để các ngươi biết bụng ta.