Điều tớ thích nhất trong trận đấu chính là tình huống mà Busquet dùng tiểu xảo để chiến thắng một bậc thầy về tiểu xảo như Nesta. Lan già không phải Pháo thủ. Họ già dặn hơn, khôn ngoan hơn và nếu trong 60 phút đầu tiên chúng ta chưa tái lập lại lợi thế của mình thì chưa biết điều gì sẽ đến. Đặc biệt tớ chưa bao giờ an tâm về các chân sút của Xã mùa này.
Đêm qua, sự tinh quái của người Catalan đối đầu với tiểu xảo của người Ý, và chúng ta đã thắng. Đơn giản là như thế, và nên nghĩ như thế. Trọng tài cũng chỉ là một trong muôn nghìn yếu tố trên sân, và nếu chỉ để đổ lỗi thì có hàng vạn yếu tố để trút giận vào. Lan già thất bại đơn giản vì họ phải đụng độ với một đối thủ mạnh hơn, khôn ngoan hơn, bản lĩnh hơn, tinh quái hơn họ rất nhiều và không có gì phải than thở vì điều đó. Milanista buồn nhưng không trách móc, người trách móc là những người khác và thật lạ là những lời này chẳng liên quan gì đến Milan
Sau trận đấu này bất chợt thấy con đường thênh thang. Barca dưới thời Pep có duyên với các đội bóng Anh và còn gì tuyệt vời hơn nữa, nếu chúng ta hạ gục Hùm xám ngay tại Munich hoặc là kết thúc mùa giải với món lẩu Kền Kền. Khi cơn mưa qua đi, trời sáng lại và thường là bầu trời đẹp lắm.

.