Welcome!

By registering with us, you'll be able to discuss, share and private message with other members of our community.

SignUp Now!

[Nhật ký] cl0v3r

Tờ Rang

Xã viên
3 Mầm non La Masia nhớn
0%
Tham gia
03/01/2010
Bài viết
291
Barça đồng
0
19.3
Trưa hôm qua, Tử Dạ và bé Liên đi tiền trạm ở Tây Ninh và ghé nhà Bảo. Ra về, cả hai đều buồn rười rượi. Mới một tuần xuất viện, Bảo đã rất thê thảm. Bảo nói với mình e ko thể viết được nữa vì cánh tay của e đã tê dại và bắt đầu không còn cảm giác. Xót xa quá! 29.3 sẽ xuống trường Nguyễn Trãi, trường cấp 3 của Bảo để phát động phong trào. Còn đến hơn 10 ngày, tình hình em sẽ thế nào?. Ko biết mình cầu mong Thượng Đế đưa em về để em ko đau đớn hay sẽ để em ở lại?; ko muốn thấy tình cảnh em lúc này; ko muốn làm gì hay sẽ làm thật nhanh? ko biết mình là kẻ vô tâm hay là người biết nghĩ cho người khác? ko biết mình có can đảm đối diện với mọi thứ? ko biết mình có thể can thiệp những điều tương tự ko? ko biết làm sao để nỗi ám ảnh về cái chết ko đến với mình, với mọi người,chỉ mong mọi thứ đừng đến hoặc đừng qua đi. Lại một đêm ko ngủ được rồi.

phải làm gì đây chị? Biết tình trạng Bảo như vậy sao em thấy buồn và bất lực quá...
 
Càng ngày càng thấy nhàm chán...
Mọi thứ trôi qua thật vô vị và tẻ nhạt...
Muốn quay lại những ngày xưa...
 
Cuộc sống thật phức tạp...:cry:
 
Sửa lần cuối:
Mọi chuyện nên dừng lại ở đây và tống tiễn chúng đi.. Ta lại là chính ta
 
Bắt đầu một câu chuyện..
Nó gặp ấy trong một buổi tối vui vẻ, buổi tối trong những chuỗi ngày rộn ràng và háo hức, sau một khoảng thời gian khá mệt mỏi và áp lực..
Chỉ những câu đối thoại ngắn gọn, những tin nhắn hỏi thăm, và có cả sự đối đáp vui nhộn, lí lắc, dần dần, nó nghĩ về ấy nhiều hơn, chờ đợi tin nhắn của ấy mỗi sáng thức dậy và trước khi đi ngủ.. Nó chưa dám khẳng định điều gì nhưng có một sự thật là càng ngày nó nói về ấy nhiều, và cũng nhớ về ấy thật nhiều..
 
Nó không biết phải thể hiện tình cảm của mình như thế nào cho người khác hiểu được hết tình cảm của nó, phải chăng nó quá khô khan? hay nó là người vô vị? cái tôi đã vượt quá tầm kiểm soát?
Đôi khi chúng ta thật ngốc nghếch khi so sánh mình với một người khác mà quên mất rằng chúng ta rất đặc biệt, vì chúng ta không giống bất kì ai.
Đôi khi chúng ta sợ người ta biết rằng mình thật ra rất ngọt ngào chỉ vì vẻ ngoài của chúng ta chẳng có vẻ gì là như vậy.
Đôi khi chúng ta tạo ra một vỏ bọc hoàn hảo đến nỗi chính chúng ta cũng không tìm ra con người thật của mình ở đâu..
 
chút hụt hẫng công sức mình bỏ ra.

Đêm nay phải là một đêm nữa ta ngồi và nhìn vào màn hình laptop, chẳng có gì thay đổi cả, đ' hiểu ta nữa :(

Tình cảm đừng nên so đo em ạ, có thể là duyên chưa đến, hãy cho mình buồn, đó là hương vị của cuộc sống và cũng tự cho mình thêm cơ hội... chúc em sớm lấy lại tinh thần.
Thân!
 
=)) chị có biết em đang nói gì không vậy?

Mô phật, bất kỳ động thái nào của mình cũng bị 'soi' hết hả trời :)) Bớt suy diễn nha mọi người. :thumbsup:
Oạch, ơ thế là không phải đang bùn vì 7 tình à?
Hì, tại dạo này thấy có xì căng đan nên cứ tưởng...<):D
 
Cảm ơn người bạn chân thành, bạn đã thức tỉnh tôi, làm cho tôi hiểu thêm về mọi điều, vạch cho tôi con đường mà tôi nên bước tiếp, thật vững vàng mặc dù đã có lúc tôi đã lạc mất nó...
Tôi yêu bạn rất nhiều, sắc vàng mộng du- Đóa cúc nhỏ kiên cường.
 
Sống chậm lại
Nghĩ khác đi
Ăn chơi nhiều hơn :bunny:(nhất định thế)
 
Cứ cho đi rồi sẽ nhận lại...???
 
Bốp! Bốp! Vẫn chưa tỉnh hở cái con này!
 
Sao ai cũng có vẻ đang rất vui, ngập tràn trong tình iu ấy nhở?;))
Còn mềnh: thất tềnh-> nhậu-> say-> say vì tềnh:))
 
Sửa lần cuối:
Cám ơn anh. Em thật sự đã thức tỉnh, chưa lúc nào em tỉnh táo hơn lúc này. The End!!!
 
“… Lúc bé, tưởng khóc là buồn, bây giờ phát hiện buồn nhất là không thể khóc được, cứ trống rỗng, tỉnh táo và vô hồn. Lúc bé, tưởng cười là vui bây giờ nghĩ lại, có những giọt nước mắt còn vui hơn cả một trận cười… Lúc bé, tưởng đông bạn là hay, bây giờ mới biết vẫn chỉ có mình mình. Lúc bé, tưởng cô đơn ở đâu xa lắm, chỉ đến ở những chỗ không người, đến giờ mới hiểu, lúc bên nhau sự ấm áp mới thật mong manh, mà nỗi cô đơn sao lại gần gũi thế… Lúc bé, tưởng yêu là tất cả, là mọi thứ, lớn rồi mới biết sau yêu còn có chia tay..”=> Càng ngày càng thấm thía những điều này=> Mềnh vẫn đang lớn:">
 
Chính thức rời khỏi Sài gòn!O:-)
Con đường phía trước đang chờ ta khám phá, chào đón một ta tươi mới :scooter::bunny:
 
Em vẫn cứ tin tưởng, phải rồi, ... là phải tin tưởng, anh nhỉ? :)
 
Sửa lần cuối:
Em, đã nhầm! Anh, cứ đi đường anh... Em, vẫn cứ là em. Cỏ vẫn nảy lên và xanh đến kiệt cùng!
 
Ô, sao mọi người ai cũng có nhật ký riêng thế nhở?
 

Thống kê chủ đề

Tạo
Tờ Rang,
Trả lời lần cuối từ
Tờ Rang,
Trả lời
22
Lượt xem
3,525

Advanced Traffic Statistics

Online Now
104
Members: 0, Guests: 104
Robots: 594

Forum Views

Visitors Today
1,639
Visitors Month
304,819
Visitors Year
2,198,092
Bài viết mới
0
Messages
203,052
AMS Article Views
0
Members
3,654
Newest Members

Unique Visitors
2,198,092
Back
Top