(FCBHN) Offline: Bán kết lượt về Champions league 2011/12

Có Chelsea ắt sẽ có 19

Đây là lần đầu tiên tại diễn đàn Barca, một bài viết của tôi không liên quan đến bóng đá, đến những cầu thủ mà tôi yêu mến, đến lối đá mà tôi ngưỡng mộ. Thay vào đó là những ký ức về buổi off đêm qua mà có lẽ không thể quên được.

Viết ra thì quá dài, nhưng cái hình ảnh ấn tượng nhất, ghi đậm nhất trong đầu tôi mãi mãi, không phải lúc hì hụi bê TV hay loay hoay với cái máy chiếu, cũng chẳng phải những giây phút nhảy cẫng lên trên cái chân đau của mình khi Barca ghi bàn, chẳng phải hình ảnh Messi đá trượt penalty hay Torres lừa qua Valdes. Cái khoảnh khắc sau đó mới là đáng nói các bạn ạ. Tôi còn nhớ, đó là sự im lặng tuyệt đối, im lặng của 1 đám đông 30 người mà tôi chưa bao giờ gặp. Các bạn thử tưởng tượng 1 căn phòng bé, vài chục người ngồi mà không tạo nên bất kỳ 1 âm thanh nào trong vài chục giây. Thật đáng sợ.

Lẳng lặng thu dọn dây rợ, lẳng lặng không 1 lời nào, cũng không muốn nói gì với ai, cũng chả có chuyện gì mà nói, và thực sự là không thể nói được nữa, vì chỉ ít phút sau khi Busquet ghi bàn, tôi đã đột nhiên mất giọng hoàn toàn, việc chưa bao giờ gặp từ bé đến giờ. Tôi cứ thế, lầm lũi xuống nhà trong bối cảnh những tiếng động xung quanh cực ít nhưng cũng rất nặng nề và mọi người như chỉ muốn thoát ra khỏi nó để chui vào vỏ ốc của mình với nỗi ê chề nhận được trong buổi tối đó và tôi cũng không phải trường hợp ngoại lệ.

Về đến nhà, không thể ngủ, đơn giản là nhắm mắt cho đến sáng mặc dù cả ngày hôm nay bao thứ việc. Ngẫm lại, với trận siêu kinh điển, thua là hợp lý thôi, đá kém hơn thì thua, nhưng cái thua ở trận này đượm mầu sắc của sự ám ảnh, đen đủi đạt đến tận cùng của giới hạn mà kể cả những tính toán thần bí của chúng ta cũng không làm nó bớt đi...

Cả ngày nay, không Facebook, không YM, không trang tin mạng và chắc phải kéo theo nhiều hôm nữa như thế, cũng phải thôi, để vượt qua nỗi đau, chả gì tốt hơn bằng việc cách ly nó.
Nhưng đời là thế, như một sự bù đắp dù không tương xứng, có Chelsea ắt sẽ có 19, phải không các bạn
KetquaXS250412.jpg
 
uống bia ha?
hay đấy. về bắc Ninh trong tâm trạng ko thể diễn tả nổi. cũng vừa đá bóng và giao hữu với đài truyền hình Bắc Ninh bảo ko bàn về trận đấu vừa rùi! may mà đập cho truyền hình bắc ninh 6-0.
 
Đây là lần đầu tiên tại diễn đàn Barca, một bài viết của tôi không liên quan đến bóng đá, đến những cầu thủ mà tôi yêu mến, đến lối đá mà tôi ngưỡng mộ. Thay vào đó là những ký ức về buổi off đêm qua mà có lẽ không thể quên được.

Viết ra thì quá dài, nhưng cái hình ảnh ấn tượng nhất, ghi đậm nhất trong đầu tôi mãi mãi, không phải lúc hì hụi bê TV hay loay hoay với cái máy chiếu, cũng chẳng phải những giây phút nhảy cẫng lên trên cái chân đau của mình khi Barca ghi bàn, chẳng phải hình ảnh Messi đá trượt penalty hay Torres lừa qua Valdes. Cái khoảnh khắc sau đó mới là đáng nói các bạn ạ. Tôi còn nhớ, đó là sự im lặng tuyệt đối, im lặng của 1 đám đông 30 người mà tôi chưa bao giờ gặp. Các bạn thử tưởng tượng 1 căn phòng bé, vài chục người ngồi mà không tạo nên bất kỳ 1 âm thanh nào trong vài chục giây. Thật đáng sợ.

Lẳng lặng thu dọn dây rợ, lẳng lặng không 1 lời nào, cũng không muốn nói gì với ai, cũng chả có chuyện gì mà nói, và thực sự là không thể nói được nữa, vì chỉ ít phút sau khi Busquet ghi bàn, tôi đã đột nhiên mất giọng hoàn toàn, việc chưa bao giờ gặp từ bé đến giờ. Tôi cứ thế, lầm lũi xuống nhà trong bối cảnh những tiếng động xung quanh cực ít nhưng cũng rất nặng nề và mọi người như chỉ muốn thoát ra khỏi nó để chui vào vỏ ốc của mình với nỗi ê chề nhận được trong buổi tối đó và tôi cũng không phải trường hợp ngoại lệ.

Về đến nhà, không thể ngủ, đơn giản là nhắm mắt cho đến sáng mặc dù cả ngày hôm nay bao thứ việc. Ngẫm lại, với trận siêu kinh điển, thua là hợp lý thôi, đá kém hơn thì thua, nhưng cái thua ở trận này đượm mầu sắc của sự ám ảnh, đen đủi đạt đến tận cùng của giới hạn mà kể cả những tính toán thần bí của chúng ta cũng không làm nó bớt đi...

Cả ngày nay, không Facebook, không YM, không trang tin mạng và chắc phải kéo theo nhiều hôm nữa như thế, cũng phải thôi, để vượt qua nỗi đau, chả gì tốt hơn bằng việc cách ly nó.
Nhưng đời là thế, như một sự bù đắp dù không tương xứng, có Chelsea ắt sẽ có 19, phải không các bạn
KetquaXS250412.jpg
công nhận vui, đại ca nói chuẩn vãi :))
 

Thống kê chủ đề

Tạo
DIEP ROMY,
Trả lời lần cuối từ
annhau,
Trả lời
44
Lượt xem
56,002

Advanced Traffic Statistics

Online Now
70
Members: 0, Guests: 70
Robots: 880

Forum Views

Visitors Today
299
Visitors Month
322,765
Visitors Year
2,216,038
Bài viết mới
10
Messages
203,081
AMS Article Views
0
Members
3,655
Newest Members

Unique Visitors
2,216,038
Back
Top