BÓNG ĐÁ CỦA NHỮNG NGƯỜI ĐÀN ÔNG CATALAN!
[Phần 1: Xavi, Puyol, Abidal và bức thư tình của người đàn ông Catalan!]
Tôi biết mình không giỏi về phân tích chiến thuật trận đấu, và nếu có cố gắng giải bày thì có lẽ tôi cũng chỉ làm cho bài viết của mình trở nên dài dòng và đôi khi từ mục đích phân tích lại thành ra làm rối vấn đề. Vì thế, với những ai không có dịp theo dõi trận Siêu kinh điển vừa khép lại mới đây thôi với chiến thắng 2-1 ngay trên sân Bernabeu của Barcelona thì xin tạ lỗi cùng các bạn. Tôi sẽ chỉ mang đến các bạn đôi dòng về một khía cạnh khác của bóng đá, một khía cạnh khác của Siêu kinh điển thời Mourinho, một khía cạnh mà dường như đã quá quen thuộc và đi vào lòng người, dẫu rằng đó là điều không một tín đồ yêu bóng đá nào mong muốn…
Hơn 1 tháng đã trôi qua kể từ trận Siêu kinh điển gần đây nhất, trận Siêu kinh điển mà cả thế giới đã chứng kiến một Barça nhẹ nhàng, từ tốn với thứ bóng đá đầy ma lực đã kéo sụp hoàn toàn hệ thống Mourinho-Bernabeu lẫn thứ “quyền lực thứ tư” – báo chí truyền thông. Bài học đau đớn về một Barça vô hình mà hiện hữu vẫn còn len lõi đau nhói trong tâm khảm Mou; cảm giác ngao ngán đã bắt đầu thẩm thấu trong giác quan người hâm mộ bóng đá và cảm giác tội lội e dè về một cú manh động quá đà của báo chí còn thường trực đâu đây… Người ta bắt đầu nhôn nhịp mỗi độ El Clasico đến! Vì những điều đó, vì những ngày Tết sắp đến gần hay vì Cúp nhà Vua quá nhỏ bé so với con số 5 điểm trên bảng xếp hạng La Liga? Ấy thế mà người ta vẫn sẽ tìm đến El Clasico tại Bernabeu, bởi đó là món ăn ngon nhất hiện tại, và với những gì mang đến cho khán giả toàn thế giới ngày hôm nay, người ta phần nào có thể cảm thấy hài lòng khi không ngại thức dậy từ lúc 3, 4h sáng (tại Việt Nam) hoặc một số thậm chí còn dám bỏ ra 1.200 Euros để mua 1 tấm vé chợ đen đến xem trận đấu; bởi họ đã được nhìn thấy một bộ mặt tưởng như quen nhưng lại khá mới của Siêu kinh điển thời Mourinho… tôi chợt liên tưởng đến cái tên của tập truyện trong Sherlock Holmes – bộ mặt vàng vọt!
Để đối thủ vượt lên dẫn trước trong một tình huống không có gì quá nguy hiểm và đặc sắc với một phần sai lầm thuộc về thủ môn Pinto, song Gã khổng lồ Catalan vẫn cho thấy sự tự tin, từ tốn, chậm rãi và chắc chắn vốn có của mình, như cái cách mà họ đã làm cách đây hơn 1 tháng, cũng trên sân Bernabeu.
Khi mà hiệp 2 chỉ mới diễn ra được vài phút, từ một tình huống đá phạt góc, Xavi – người đưa thư tỉ mẩn và hào hoa gửi bức thông điệp “Hãy đánh đầu nào các chàng trai!” vào vòng cấm địa. Không bật cao nhất, nhưng đầy dũng mãnh là uy lực, Puyol lao đi như mũi tên bay đánh đầu tung lưới Casillas. Bức thông điệp của người đội phó và người đội trưởng xin nhận! Đọc xong lá thư của Xavi viết cho Puyol, người đọc lại liên tưởng về quá khứ 6-2 cũng ngay tại thành trì này, cũng đường chuyền của Xavi và cũng cú đánh đầu của Puyol. Bức thư tình đầu tiên của 2 người đàn ông Catalan, những lời lẽ mộc mạc giản dị, đường chuyền của anh và mái tóc tôi tung bay trong gió Madrid, tôi lao đến anh trong vòng tay rộng mở, giờ đây tôi bật lên với cú đấm vào khoảng không Bernabeu và đôi môi gào thét chiến thắng, chúng ta ôm nhau, sắc lam-đỏ hoà làm một! Bản lĩnh người đàn ông Catalan, Xavi và Puyol!
Bức thư tình đầu tiên được viết và bức thư tình thứ hai ra đời như một sự phát triển của xúc cảm và sự thăng hoa của niềm hứng khởi. Nếu như ở bức thư tình đầu tiên “Anh đã mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ” thì ở bức thư tình thứ hai, “Gọi anh người đương thời ơi, em yêu anh, em yêu anh rất nhiều”. Người đương thời ơi! Tôi gọi anh, Abidal – người đàn ông với dòng máu nóng tinh khiết! Anh đã ở lại với CLB, anh đã có bản gia hạn hợp đồng và hôm nay, anh đã cho cả thế giới thấy một Abidal nghị lực phi thường thế nào… Messi – chân trái chuyền , Abidal – chân trái sút. Một cú hứng bóng bằng lồng ngực và cú chích bóng xuyên mành lưới Casillas. Khi quả bóng áp vào lồng ngực anh, khi trái bóng chạm vào quả tim, ta cảm nhận một Abidal còn hơn cả cao thượng. Anh hết mực đòi CLB tăng lương và tăng thêm thời hạn trong bản hợp đồng mới, vì sao? Vì tiền bạc trong bối cảnh TBN tăng thuế thu nhập cá nhân ư? Không bao giờ và không bao giờ! Một người đàn ông từng bán hết xe hơi trong nhà để làm từ thiện, một người đàn ông từng thề thốt với con tim và đồng bào mình rằng “Tôi muốn làm một người Catalunya”, một người đàn ông từng tháo ngay chiếc đồng hồ Rolex Daytona trị giá hơn 10.000 Euros để tặng cho một cậu bé 12 tuổi cũng bị ung thư và nói với ông bố cậu bé ấy rằng: “Những thứ này không quan trọng đối với tôi, điều tôi muốn là khiến cho cậu bé cảm thấy hạnh phúc và thêm nghị lực!”, người đàn ông ấy, Eric Abidal dẻo dai, mạnh mẽ ấy, sẽ không bao giờ vì đồng tiền cả. Bởi anh đơn giản chỉ muốn CLB sẽ phải thấy có trách nhiệm với đồng tiền mà mình đã bỏ ra để giữ anh ở lại, anh muốn được CLB trân trọng, anh muốn được ra sân mỗi tuần cùng đội bóng, và anh muốn mình là một phần máu thịt của FC Barcelona – Catalunya.
Abidal, tôi gọi anh là người đàn ông Catalan chân chính!
Puyol lao đi với cánh tay dang rộng như cánh én chao lượn ngày xuân và Abidal cũng thế, cả 2 tung bay trên thảm cỏ xanh ngắt của Bernabeu. Vũ khúc "Ai Se Eu Te Pego" như đâu đó ngân nga trong điệu múa ăn mừng giữa Abi và Danny. Những người đàn ông Catalan yêu bóng đá, yêu âm nhạc và yêu Barcelona! Hôm nay, vinh quang bay trên đôi cánh hai người đàn ông Catalan!
Hôm nay, người Barcelona đã chiến thắng người Madrid bằng thứ bóng đá của những con người Catalan mình có. Họ là chân giá trị của sự hoàn mĩ và lòng quả cảm Catalan. Họ đã cho cả thế giới thấy bản sắc của CLB này là thế nào. Bóng đá của những người đàn ông Catalan là thế đấy!
Còn bóng đá của người Madrid, hẹn phần 2…