(Lược dịch bài phỏng vấn của Rashford với tờ SPORT)
“Tôi xứng đáng được tận hưởng ánh mặt trời." Rashford ngước nhìn lên và mỉm cười. Ngoài việc so sánh với thời tiết mưa dầm gió bấc đã quá quen thuộc ở Manchester, câu nói của Marcus Rashford còn cho thấy sự bình yên của một người đang đứng trước một bình minh mới. Anh bước đi chậm rãi, không vội vã, trên sân tập Ciutat Esportiva Joan Gamper. Từng là một "thần đồng", Rashford biết mọi thứ có thể trôi qua nhanh đến thế nào.
Không phải chuyện bình thường khi một cầu thủ đẳng cấp cao, đã quen với áp lực từ giới truyền thông, người hâm mộ và cả nền công nghiệp bóng đá từ khi còn nhỏ lại chọn đến nơi làm việc để trả lời phỏng vấn ngay trong ngày nghỉ của mình. Ở tuổi 27, Rashford biết mình đang đứng trước một cơ hội duy nhất tại Barça.
Kể từ khi đến đây, anh luôn thể hiện sự phấn khích vì đã được đến nơi mình muốn và trở thành một phần của một điều gì đó vĩ đại.
MỌI THỨ Ở ĐÂY THẬT TUYỆT
Anh cảm thấy thế nào về đội bóng và thành phố này?
- Rất tuyệt. Mọi thứ đều mới mẻ và tốt đẹp. Tôi vẫn đang thích nghi, nhưng đây là một thành phố tuyệt vời. Tôi tận hưởng từng khoảnh khắc ở đây với tất cả niềm hứng khởi.
Với anh, hạnh phúc nghĩa là gì?
- Hạnh phúc đơn giản là cảm giác háo hức mỗi khi thức dậy, mong chờ bắt đầu một ngày mới. Khó diễn tả bằng lời, nhưng bạn sẽ biết khi mình có nó và khi mình không có.
BARÇA LÀ NƠI DỄ DÀNG NHẤT ĐỂ TẬN HƯỞNG VÀ HỌC HỎI
Đến Barça ở tuổi 27, sau nhiều giai đoạn khó khăn, anh có thấy đây là bước ngoặt sự nghiệp?
- Tất nhiên. Mọi khoảnh khắc trong sự nghiệp đều quan trọng. Nhưng tôi ở đây vì tôi muốn ở đây. Mục tiêu duy nhất của tôi là chiến thắng.
Anh tin mình có thể để lại dấu ấn ở Barcelona?
- Có, chắc chắn. Nhưng tôi cũng hiểu rằng trong một CLB vĩ đại như thế này, mỗi cầu thủ chỉ góp một phần nhỏ vào lịch sử. Tôi chỉ muốn giúp đội bóng viết tiếp câu chuyện ấy. Dù sao thì đây vẫn là hợp đồng cho mượn, nên tôi sẽ tận hưởng từng ngày, cố gắng cống hiến hết mình.
NGÔN NGỮ, VĂN HOÁ VÀ SỰ HOÀ NHẬP
Anh đã ở Barça vài tuần, trong một phòng thay đồ mà mọi người chủ yếu không nói tiếng Anh. Trong những trường hợp như vậy, điều đầu tiên học được thường là những từ chửi thề. Phòng thay đồ đón nhận anh thế nào, và từ tiếng Tây Ban Nha nào anh nghe thấy nhiều nhất?
- Khi họ trêu đùa nhau, họ gọi tôi là "sweetie" ['chuche', một từ có nghĩa là 'đồ ngọt' hoặc 'kẹo']. Tôi không biết nó có nghĩa là gì, nhưng thật buồn cười khi họ nói với tôi như vậy [cười]. Đúng vậy, họ biết tôi đang cố học tiếng Tây Ban Nha. Tôi nghĩ điều quan trọng là phải học càng sớm càng tốt. Đó là một sự động viên. Học hỏi không ngừng là một điều tốt.
Thế còn tiếng Catalan?
- Tiếng Catalan thì khó hơn. Tôi nghĩ khi ở đây, tôi sẽ học một chút, và hy vọng nó sẽ giúp tôi hiểu hơn về văn hóa xứ Catalunya, điều mà tôi cũng muốn.
Jules Koundé nói rằng anh ấy thấy bản thân mình trong anh vì cả hai đều hướng nội. Anh cảm thấy thế nào khi ở cùng nhiều cầu thủ trẻ như vậy, và ai đang giúp đỡ anh nhiều nhất trong quá trình thích nghi này?
- Tôi nghĩ bây giờ quá trình này dễ dàng hơn, vì chúng tôi đã bắt đầu chơi các trận đấu, nên không cần quá nhiều sự giúp đỡ nữa, bởi vì tất cả đều tập trung vào việc giành chiến thắng. Mọi thứ thật đơn giản, bạn biết không? Chúng tôi ở đây để tập luyện, để tận hưởng và để chiến thắng, vậy nên đó là mục tiêu. Tôi chỉ đang cố gắng tiến bộ mỗi ngày.
VỀ TRẬN ĐẤU VÀ LỐI CHƠI
Anh thấy mình chơi thế nào trong trận gặp Mallorca?
- Khá ổn, đó là một trải nghiệm mới, dù rất thú vị. Càng chơi nhiều ở giải đấu này, tôi sẽ càng tiến bộ. Thật tốt khi khởi đầu mùa giải bằng một chiến thắng. Trận đấu đó khá lạ, với hai thẻ đỏ. Nhưng điều quan trọng là chúng tôi đã thắng.
Anh nghĩ mình sẽ thích nghi ra sao?
- Không thể nói chắc chắn, nhưng ngay từ đầu tôi đã cảm thấy rất thoải mái. Trên sân, tôi chắc chắn sẽ học được nhiều hơn sau mỗi trận đấu. Nhưng điểm khởi đầu rất tốt. Càng chơi nhiều trận, tôi sẽ càng học được nhiều. Barça là nơi dễ dàng nhất để tận hưởng và học hỏi bóng đá.
Anh đến từ Premier League, một giải đấu có nhiều khoảng trống để chạy, nhưng ở Barça, anh sẽ đối mặt với những đội bóng chơi phòng ngự chặt chẽ hơn. Đây có phải là thử thách lớn nhất của anh không?
- Có lẽ đúng là có ít khoảng trống hơn ở Tây Ban Nha, nhưng tôi nghĩ trận gặp Mallorca là một trường hợp đặc biệt. Họ chỉ còn hai cầu thủ trên sân, nên dồn hết người về phòng ngự. Nhưng không phải trận nào cũng như vậy. Ở Anh, bạn có thể chuẩn bị rất kỹ cho một trận đấu, nhưng bóng đá vẫn là bóng đá, đó là lý do chúng ta yêu môn thể thao này, vì mọi thứ đều có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Vì vậy, tôi nghĩ là một tiền đạo, bạn chỉ cần chuẩn bị sẵn sàng, biết cách đọc trận đấu của đối thủ, thích nghi. Tất nhiên, khi không gian bị hạn chế, bạn phải suy nghĩ và di chuyển thật nhanh.
VAI TRÒ MỚI TẠI FC BARCELONA
Trong suốt sự nghiệp, anh luôn là ngôi sao của đội, nhưng giờ đây anh phải vào sân từ băng ghế dự bị. Có người cho rằng với vai trò này, chúng ta sẽ khó thấy một Rashford xuất sắc nhất...
- Đây là điều mới mẻ với tôi, nhưng mục tiêu thì vẫn vậy: giành chiến thắng. Vì thế, quan trọng là chúng tôi đạt được mục tiêu cuối cùng là chiến thắng và ba điểm.
Nhưng về mặt tâm lý, có lẽ sẽ khá khác biệt, phải không? Khi đá chính, bạn có thể chơi kiên nhẫn hơn, điều mà bạn không có nếu vào sân để thay đổi trận đấu...
- Đúng vậy, nó khó hơn một chút vì bạn không có được nhịp độ của trận đấu. Dĩ nhiên, có những thay đổi nhỏ, những khác biệt nhỏ mà bạn phải thực hiện, nhưng tôi tự tin rằng mình có thể thích nghi. Và cuối cùng, chỉ cần tôi được tận hưởng bóng đá, tôi sẽ tiếp tục tiến lên.
HLV Flick đang sử dụng anh ở hai vị trí: tiền đạo và tiền vệ cánh. Ông ấy nói rằng đôi khi rất khó để anh là một "số 9" đích thực, vì anh không ích kỷ và thường nghĩ đến việc chuyền bóng hơn là ghi bàn. Điều đó có khác ở Barça không? Anh có cảm thấy mình có thể tạo ra ảnh hưởng ở cả hai vị trí không? Anh thích vị trí nào hơn?
- Tôi có thể chơi ở cả hai vị trí, nhưng cuối cùng điều quan trọng là giúp đội ghi bàn và kiến tạo. Tôi không quan tâm mình chơi ở đâu. Tôi nghĩ các cầu thủ xung quanh tôi rất giỏi và họ có những đường chuyền hay, vì vậy nếu tôi di chuyển tốt và đúng thời điểm, tôi luôn có thể tạo ra cơ hội và ghi bàn.
NHỮNG TÀI NĂNG TRẺ VÀ TẦM ẢNH HƯỞNG
Anh có thể nói gì về Lamine Yamal?
- Cậu ấy thực sự là một tài năng xuất chúng, một cầu thủ đỉnh cao. Điều khiến tôi ấn tượng nhất chính là sự trưởng thành vượt xa tuổi. Cách Lamine suy nghĩ, cách cậu ấy chơi bóng tất cả đều vượt trên chuẩn mực của một cầu thủ 18 tuổi. Được thi đấu bên cạnh cậu ấy và nhiều cầu thủ đẳng cấp khác thực sự là một niềm vui. Tôi vẫn đang thích nghi với môi trường, nhịp độ và phong cách chơi bóng mới, và không có nơi nào tốt hơn sân cỏ để học hỏi. Tôi sẽ mắc sai lầm, nhưng từ chính những điều đó, tôi sẽ tiến bộ. Khi được bao quanh bởi những cầu thủ chất lượng như vậy, tôi học được rất nhiều, và sân cỏ luôn là người thầy lớn nhất.
Anh có nghĩ Lamine có thể giành Quả bóng vàng? Liệu cậu ấy xứng đáng ngay bây giờ không?
- Chắc chắn rồi. Nếu không phải năm nay thì trong tương lai, cậu ấy chắc chắn sẽ chạm tay vào nó. Dembélé, Raphinha… tất cả họ đều xứng đáng, thật khó để chỉ chọn một cái tên. Nhưng với tài năng và tuổi trẻ của Lamine, tôi tin chắc cậu ấy sẽ sớm đứng trên đỉnh thế giới.
Trên truyền hình, chúng ta thấy một Lamine xuất sắc, nhưng ngoài đời và trong phòng thay đồ thì sao? Cậu ấy có phải cầu thủ tài năng nhất anh từng thi đấu cùng không?
- Ngoài sân cỏ, Lamine vẫn là một cậu trai 18 tuổi vui vẻ, hồn nhiên, luôn cười đùa và pha trò với mọi người. Phòng thay đồ có nhiều cầu thủ trẻ khiến tôi nhớ về chính mình thuở mới bắt đầu.
Và đúng vậy, ở độ tuổi này, Lamine là cầu thủ tài năng nhất mà tôi từng sát cánh. Tôi chưa từng thấy ai ở tuổi của cậu ấy có tầm ảnh hưởng lớn đến trận đấu đến vậy. Có lẽ người duy nhất có thể so sánh chỉ là Ronaldo “Người ngoài hành tinh”. Để đạt được đẳng cấp và sự ổn định khi còn rất trẻ như thế là điều phi thường. Tôi tin Lamine có một sự nghiệp vĩ đại phía trước và hy vọng cậu ấy sẽ tiếp tục vươn xa hơn nữa.
Ronaldo Nazario có phải thần tượng của anh không?
- Phải, anh ấy là một trong những cầu thủ tôi yêu thích nhất khi còn bé, và đến giờ tôi vẫn thích xem lại những trận đấu của anh ấy. Dù vai trò của tiền đạo hiện đại đã thay đổi nhiều, nhưng với tôi, Ronaldo luôn là số 9 hoàn hảo nhất.
Điểm mạnh nhất của anh là gì?
- Tôi nghĩ đó là khả năng di chuyển phía sau hàng phòng ngự. Nhưng bạn biết đấy, tôi cũng có thể làm được nhiều thứ khác. Tôi thích tận hưởng bóng đá, và dĩ nhiên, ghi bàn và kiến tạo là cảm giác tuyệt vời nhất. Với tôi, mục tiêu tối thượng vẫn là chiến thắng, và để duy trì phong độ, tôi cần giữ được niềm hạnh phúc bởi khi hạnh phúc, tôi chơi thứ bóng đá tốt nhất của mình.
Barça có thể vô địch Champions League không?
- Chắc chắn rồi. Không chỉ Champions League, tôi tin đội bóng có thể giành tất cả danh hiệu. Mùa trước chúng tôi đã có một mùa giải tuyệt vời, và giờ là lúc vượt qua chính mình.
Anh từng nói, chìa khóa để thành công ở một CLB lớn là phải có nền tảng và bản sắc vượt lên trên cả cầu thủ lẫn HLV. Anh thấy điều đó ở Barça chứ?
- Có, tuyệt đối có. Nếu không, Barça đã không thể giành ba danh hiệu mùa trước. Ở đây, tinh thần và động lực đều ở mức cao nhất. Tôi không thấy lý do gì khiến chúng tôi không thể chinh phục tất cả. Cá nhân tôi chỉ muốn đóng góp mọi thứ có thể cho đội bóng. Mùa giải còn dài và bóng đá luôn khó lường, nhưng ý chí và tinh thần của toàn đội đang ở trạng thái mạnh mẽ nhất.
Điều gì khiến Pedri trở nên đặc biệt?
- Nếu bạn không biết tuổi của Pedri, bạn sẽ nghĩ cậu ấy 28 hoặc 29 tuổi, bởi sự chín chắn và khả năng đọc trận đấu của cậu ấy thực sự đáng kinh ngạc. Pedri chơi bóng theo nhịp riêng của mình, và điều đó khiến những cầu thủ tấn công như tôi dễ dàng phối hợp hơn rất nhiều.
Về các cầu thủ trẻ từ La Masia như Dro, tại sao họ có thể sẵn sàng cho đẳng cấp cao nhất nhanh đến vậy?
- Tôi nghĩ đó là một phần văn hóa. Tất nhiên, họ có tài năng, nhưng điều tạo nên sự khác biệt chính là tinh thần. Những cầu thủ trẻ này tin rằng họ có thể thi đấu ngang hàng với những người giỏi nhất thế giới. Kỹ thuật và nhiệt huyết của họ khiến bạn phải thừa nhận rằng họ đủ khả năng chơi ở đỉnh cao. Nhưng điều này không bất ngờ bởi La Masia luôn sản sinh ra những tài năng xuất chúng.
Dro đã sẵn sàng chưa?
- Bạn không bao giờ biết chắc một cầu thủ trẻ đã sẵn sàng cho đến khi họ được trao cơ hội. Nhưng từ những gì tôi thấy trên sân tập, Dro đã sẵn sàng đóng góp cho đội. Và không chỉ Dro, nhiều cầu thủ trẻ khác cũng đang chứng minh điều đó.
Các cầu thủ nói rằng Hansi Flick rất cởi mở, hay trò chuyện và cực kỳ trực diện. Anh thấy ông ấy là HLV như thế nào?
- Ông ấy là một HLV rất thẳng thắn, điều này rất quan trọng khi bạn làm việc với một đội hình có nhiều cầu thủ trẻ. Động lực của ông ấy cực kỳ lớn, luôn hướng tới mục tiêu tốt hơn mùa trước. Ông ấy biết cách làm việc với những cầu thủ đặc biệt và giúp họ phát huy hết tiềm năng. Thành thật mà nói, tôi rất hào hứng với hành trình này.
BÓNG ĐÁ VÀ CUỘC SỐNG
Bóng đá có ý nghĩa gì với anh? Nó là tất cả, hay gần như tất cả?
- Với tôi… bóng đá chính là cuộc sống. Bạn biết đấy, từ khi tôi còn rất, rất nhỏ, bóng đá đã là một phần máu thịt. Tôi thực sự không biết gì khác ngoài nó. Vì thế, mối liên kết giữa tôi và bóng đá không chỉ với sự nghiệp của mình mà với môn thể thao này nói chung là vô cùng sâu đậm, và tôi tin nó sẽ chẳng bao giờ phai nhạt. Đúng vậy, được hạnh phúc khi chơi bóng chính là lý do tôi bắt đầu.
Khi còn nhỏ, anh sống ở những khu phố khó khăn ở Manchester. Anh nhớ gì về khoảng thời gian đó? Nó có khó khăn với anh không?
- Không… với tôi, đó là điều bình thường [mỉm cười]. Tôi lớn lên trong môi trường ấy, nên thật sự không cảm thấy nó khắc nghiệt đến vậy. Tôi biết với cha mẹ mình thì có lẽ khó khăn hơn, nhưng với tôi, đó là cuộc sống thường ngày. Tất cả bạn bè tôi đều từ cùng khu phố, chúng tôi luôn bên nhau, cùng vui, cùng lớn lên. Và bạn biết đấy… đó chính là tuổi thơ bình dị của tôi.
Mẹ có ý nghĩa thế nào với anh?
- Mẹ là người vô cùng quan trọng. Những gì mẹ đã hi sinh cho tôi và các anh em, tôi biết cả đời này cũng chẳng thể đền đáp. Nhưng mẹ hiểu rằng chúng tôi luôn biết ơn và hạnh phúc vì những gì bà đã làm, và chính điều đó làm tôi cảm thấy mãn nguyện.
Mẹ anh từng nói: “Không có gì là miễn phí.”
- Và mẹ hoàn toàn đúng. Trên đời này chẳng có gì miễn phí. Luôn có một cái giá phải trả, và khi nhắc đến “cái giá”, nhiều người nghĩ ngay đến tiền bạc. Nhưng không, đó còn là hệ quả của mỗi lựa chọn. Những quyết định lớn, bạn phải đưa ra bằng tất cả thời gian, suy nghĩ và sự tự tin, bởi có thể bạn sẽ không bao giờ có cơ hội thứ hai.
Anh đã giúp đỡ những trẻ em gặp khó khăn ở Anh trong nhiều năm. Việc giúp đỡ có phải là một trong những mục tiêu sống của anh không?
- Tôi luôn cố gắng mang đến cho các em nhiều hơn những gì chúng đã có. Với tôi, trẻ em là tương lai của đất nước, của thế giới. Và vì thế, trách nhiệm của chúng ta, với tư cách người lớn, là bảo vệ các em và cho các em cơ hội trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình.
Anh là một người hay suy nghĩ, cả trong cuộc sống lẫn bóng đá. Anh nghĩ điều đó giúp ích hay cản trở mình? Vì nhiều khi suy nghĩ quá nhiều, nó lại phản tác dụng trên sân…
- Tôi nghĩ điều đó phụ thuộc vào từng cầu thủ. Tôi nhớ khi còn rất trẻ, tôi gần như không suy nghĩ quá nhiều. Nhưng khoảng 15, 16 tuổi, tôi bắt đầu phân tích sâu hơn, đặc biệt là cách hậu vệ đối phương nghĩ để tìm cách vượt qua họ. Và điều đó thực sự giúp ích cho tôi. Tuy nhiên, tôi hiểu rằng không phải ai cũng phù hợp với cách tiếp cận này.
Hồi nhỏ, khi còn ở học viện của Manchester United, Wayne Rooney ở ngay gần và mọi người đều đổ xô chụp ảnh với anh ấy. Nhưng anh đã nói với anh trai mình: “Em không cần bức ảnh đó, vì một ngày nào đó em sẽ chơi cùng anh ấy.” Anh có sự tự tin đó suốt sự nghiệp không? Nó đến từ đâu?
- Tôi nghĩ sự tự tin đến từ bên trong. Không chỉ trong bóng đá, tôi luôn hy vọng mình có đủ tự tin trong cuộc sống, luôn hình dung những kết quả tốt nhất trong đầu. Từ nhỏ tôi đã như vậy rồi. Tôi cũng không biết khi nói câu đó, liệu tôi đang thể hiện sự tự tin, hay đơn giản chỉ là niềm tin mãnh liệt rằng một ngày nào đó tôi sẽ chơi cùng một trong những cầu thủ mà tôi thần tượng. Có thể đó là sự tự tin, cũng có thể chỉ là một giấc mơ… nhưng rốt cuộc, giấc mơ ấy đã thành hiện thực.